2178
"Chiều hôm qua đến ạ." Tạ Uyển Oánh đáp lời sư huynh, trong lòng cũng kinh ngạc y hệt.
Chuyện em trai bị bệnh cô không hề biết.
Lại lấy điện thoại ra, không thấy ai gọi cho cô. Tin nhắn chỉ có ba tin cô đã đọc buổi sáng, bạn thân và Tào sư huynh đều không nhắc đến chuyện em trai cô bị bệnh.
Giờ nghĩ lại, tin nhắn chúc ngủ ngon đột ngột của Tào sư huynh, dường như ẩn chứa một tia "quỷ dị".
Chẳng lẽ tối qua Tào sư huynh đã ở cùng với người nhà cô?
Thân Hữu Hoán nhận ra muộn màng, điên cuồng chửi thầm Tào sư đệ: "Tối qua cậu ta gọi điện tới, kỳ kỳ quái quái, cứ nằng nặc đòi tìm người ăn cơm. Tôi hỏi đi hỏi lại có phải có nguyên nhân đặc biệt gì không, cậu ta cứ úp úp mở mở với tôi."
Giấu mình cả một buổi tối, Tào sư đệ này vậy mà lại lén mời mẹ vợ tương lai ăn cơm. Thật uổng công ngày thường có chuyện gì anh cũng báo tin cho đối phương trước, kết quả chuyện lớn thế này Tào Dũng lại không nói cho anh biết.
Thân Hữu Hoán ngùn ngụt tức tối, đỉnh đầu bốc khói đen, lát nữa phải tìm Tào sư đệ nói cho ra nhẽ.
Nghe Thân sư huynh kể một hồi, trong lòng Tạ Uyển Oánh sóng cuộn trào dâng: Tối qua Tào sư huynh thật sự đã ở cùng mẹ và em trai cô.
Những người khác nghe xong lời tố cáo của Thân Hữu Hoán: Cười~
Trương Hoa Diệu không chút khách khí chỉ vào anh nói: "Cậu ngốc thật, bị nó lừa rồi."
(Tào Dũng: Tôi lừa người bao giờ???)
Thân Hữu Hoán thẳng tính thừa nhận mình ngốc với lãnh đạo, rồi lại hỏi Tả Lương: "Em trai cô ấy bị bệnh gì? Có nghiêm trọng không? Chẳng lẽ mẹ cô ấy đưa em trai lên thủ đô khám bệnh à?"
Tả Lương lúc mới nhận được tin cũng lo lắng tình hình của em trai bạn học Tạ giống với em trai bạn học Cảnh. Sau này hỏi thăm mới biết không phải. Cậu nhóc là do đến thủ đô được các anh mời ăn bữa lớn, cơ thể không thích ứng nên bị đau bụng.
Trẻ con ăn tiệc lớn mà ăn ra bệnh?
Phụt~
Người của Quốc Tế, rất nhiều người không nhịn được cười.
Thấy cả sếp lớn Trương cũng đang cố nén cơ thể cười đến run rẩy, trong đầu Tạ Uyển Oánh dường như có thể tưởng tượng ra cảnh em trai mình đối mặt với đám sếp lớn của Tào sư huynh, có lẽ là: Run bần bật.
(Chị, chị đoán đúng thật.)
"Bọn họ mời cậu nhóc ăn gì thế?" Thân Hữu Hoán hai tay ôm cái bụng sắp cười đến vỡ da. Nếu vừa rồi nói anh ngốc, thì Tào sư đệ chắc chắn còn ngốc hơn anh, mời em vợ tương lai ăn cơm mà lại mời ra chuyện này. Thôi lát nữa không tìm Tào sư đệ tính sổ nữa, tội nghiệp cho Tào sư đệ.
Tả Lương bảo người của Quốc Tế đừng cười nữa, nói rõ cậu nhóc bị bệnh là chuyện nghiêm túc: "Họ nói em trai cô ấy sợ bác sĩ và bệnh viện."
"Trẻ con sợ bệnh viện bác sĩ không phải rất bình thường sao?" Thân Hữu Hoán nói.
"Nghe nói đứa bé đó mắc chứng sợ áo blouse trắng. Tối qua các bác sĩ khoa tim mạch và ngoại tim mạch đều đến xem rồi." Tả Lương nói ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, nếu không Đỗ Hải Uy sẽ không nói tiện đường qua xem tình hình cậu nhóc, "Hơn nữa không phải đau bụng thông thường, mà là Viêm Ruột Thừa. Tối qua các bác sĩ Ngoại Nhi, Ngoại Tổng Quát, Ngoại Gan Mật đều có mặt."
"Hả?" Thân Hữu Hoán vỗ ngực, tỏ vẻ suýt bị dọa chết. Tối qua cậu nhóc này đã đối mặt với đội ngũ bác sĩ tầm cỡ nào vậy, mới nghe còn tưởng là bệnh nhân nguy kịch cần đa khoa hội chẩn cấp cứu.
Tả Lương cũng suýt tưởng đứa bé phải vào ICU.
"Oánh Oánh." Thân Hữu Hoán quay đầu nhìn tiểu sư muội, lo lắng cho tâm trạng của cô lúc này khi nghe tin người nhà bị bệnh.
Tạ Uyển Oánh lại khá bình tĩnh. Cái tật sợ bệnh viện của em trai, cô là chị gái đương nhiên biết rõ. Hơn nữa, có mẹ cô ở đó. Mẹ cô khi đối mặt với vấn đề này là một người còn bình tĩnh hơn cả cô.
Đề xuất Ngọt Sủng: Nhịp Tim Nơi Y Trạm