Tình trạng người bệnh nếu phát sinh biến cố tuyệt đối không thể trì hoãn, phải xử lý sớm. Đã là vấn đề do Tiêm Dung Kháng Tiến gây ra, có thể thử dùng dược vật Kháng Tiêm Dung để giải quyết. Thấy cô trả lời chuẩn xác, Dư bác sĩ gật đầu, một mặt gọi điện báo cáo Thạch Lỗi, một mặt lật bệnh án chuẩn bị hạ y lệnh.
Nhận điện thoại, Thạch Lỗi lắng nghe một hồi rồi hỏi: "Cậu muốn dùng dược vật gì?"
Thông thường để rèn luyện cấp dưới, thượng cấp bác sĩ sẽ hỏi ý kiến trước.
Dư bác sĩ đáp: "Dược vật Kháng Tiêm Dung, Ức Thái Mai?" Vừa nói, y vừa không tự chủ hướng mắt về phía Tạ đồng học: Có đúng vậy không?
"Là Am Giáp Hoàn Toan." Tạ Uyển Oánh lặp lại đáp án bản thân vừa đưa ra.
"Không đúng, là Am Giáp Hoàn Toan." Dư bác sĩ lập tức sửa lời, đồng thời lén hỏi nhỏ cô: "Ức Thái Mai không được sao?"
Tạ Uyển Oánh thành thật cáo tri tiền bối: "Không phải không được. Chỉ là Ức Thái Mai nghe nói dùng trong Tâm Tạng Thủ Thuật, tỷ lệ gây biến chứng cao hơn Am Giáp Hoàn Toan."
Có được đáp án từ "kho dữ liệu sống" này, Dư bác sĩ tràn đầy tự tin, khẳng định với cấp trên: "Tôi nhận thấy dùng Am Giáp Hoàn Toan sẽ tốt hơn."
Thạch Lỗi ở đầu dây bên kia: Cái tên này... Tôi hỏi cậu, cậu lấy đáp án từ đâu ra?
Dư bác sĩ giấu nhẹm, đáp: "Tôi tự nghĩ ra."
"Cậu hạ y lệnh đi." Đêm hôm khuya khoắt, Thạch Lỗi lười truy cứu thêm, cúp điện thoại.
Dư bác sĩ hạ xong y lệnh, lại hỏi Tạ đồng học: "Còn chỗ nào cần lưu ý không?"
"Thầy à, liều lượng nên tuần tự nhi tiến. Dùng đến mức độ vừa phải thì dừng, bởi vì với người bệnh này, Đô thầy vẫn khá lo lắng về vấn đề Huyết Thuyên sau đó."
"Được." Dư bác sĩ tin tưởng cô tuyệt đối, nhanh tay hạ lệnh cho hộ sĩ thực thi.
Thấy tình trạng người bệnh ổn định, Tạ Uyển Oánh trở về phòng trực đánh một giấc ngon lành.
Đỗ Mông Ân và Trương Thư Bình tuy không rõ sự tình, nhưng hiểu rõ một điều: Chỉ cần cô đi ngủ nghĩa là người bệnh tạm ổn, bọn họ cũng có thể tìm chỗ đánh chén giấc nồng.
Sáng hôm sau, cô ngủ một mạch đến bảy giờ. Cảnh đồng học không gọi cô, chắc hẳn sau khi xử lý kịp thời đêm qua đã không còn vấn đề gì. Súc miệng rửa mặt, uống hết hộp sữa đại lão đưa, cô bước ra khỏi phòng nghỉ.
Điện thoại trong túi rung lên một tiếng, nhắc nhở cô có tin nhắn.
Thôi xong, đêm qua tâm trí chỉ treo trên người bệnh, cô quên khuấy chuyện mẹ mình đến Thủ đô. Cô vội vàng lấy điện thoại lật xem tin nhắn.
Bạn nối khố gửi tin nhắn báo tin, đã đón mẹ và em trai cô bình an, bảo cô không cần lo lắng.
Tạ Uyển Oánh thở phào, xem tiếp tin nhắn tiếp theo, không ngờ là Tào sư huynh gửi tới.
Tào Dũng: Oánh Oánh, kết thúc công việc thì nghỉ ngơi cho tốt. Chúc ngủ ngon.
Được Tào sư huynh đặc biệt dặn dò ngủ ngon, Tạ Uyển Oánh nghĩ có lẽ Thân sư huynh đã nói cho anh biết chuyện cô làm việc ở đây. Tào sư huynh quá hiểu cô, sợ cô thức trắng đêm.
Tin nhắn bên dưới vừa mới gửi tới, mở ra thấy là Hồ bác sĩ viết.
Đôi mày thanh tú của Tạ Uyển Oánh khẽ nhíu lại.
Hồ bác sĩ: Đã tra rõ, không có ai tên Chu Nhược Mai. Không loại trừ khả năng kẻ này sau đó đã đổi tên. Tôi sẽ giúp cô tiếp tục điều tra. Như vậy đi, danh sách học sinh năm đó, khi nào rảnh tôi sẽ gửi cho cô, cô tự mình hỏi thăm những người xung quanh tìm kiếm manh mối.
Kẻ xấu trước khi hành sự cơ bản đều mưu tính kỹ lưỡng, không thể nào dễ dàng bị tóm đuôi. Chuyện này qua đã quá lâu, muốn tra ra không dễ, nhưng không thể không cho mẹ cô một câu trả lời thỏa đáng.
Phía sau có tiếng người nói chuyện, Tạ Uyển Oánh vội cất điện thoại. Ngoảnh đầu lại, phía trước một nhóm người đang tiến tới, dẫn đầu là vị đại lãnh đạo.
Đề xuất Trọng Sinh: Mẹ Chồng Dùng Ảnh Của Tôi Để Hẹn Hò Qua Mạng Với Sinh Viên