2162
Quy chung lại chỉ có một từ: Quỷ dị.
Chu Tuấn Bằng giơ điện thoại lên, cần gọi cho tên "mật thám" bên Cấp Cứu Khoa hỏi cho ra lẽ, đồng thời rảo bước tìm bác sĩ trực ban và y tá khu vực này.
Điện thoại kết nối.
"Lý Thừa Nguyên, cậu bảo Thần Kinh Ngoại Khoa có bệnh nhân đang cấp cứu, là do Cấp Cứu Khoa các cậu đưa lên à? Tôi đang ở Thần Kinh Ngoại Khoa đây, chẳng thấy ai đang cấp cứu cả. Có phải các cậu còn chưa đẩy người vào Nội Trú Bộ không?" Chu Tuấn Bằng hỏi.
Lý Thừa Nguyên đáp: "Bệnh nhân đưa lên được một lúc rồi. Tôi bảo cậu đi xem, còn có cấp cứu hay không thì tôi chịu, cái đó do bác sĩ quyết định. Bệnh nhân đưa lên đó không qua Cấp Cứu Khoa chúng tôi."
"Không qua Cấp Cứu Khoa các cậu, thì làm thủ tục nhập viện kiểu gì?"
"Cậu nhầm rồi, là đám Tào bác sĩ đưa bệnh nhân đi chụp CT xong trực tiếp mang về Thần Kinh Ngoại Khoa. Đương nhiên không cần qua phòng cấp cứu."
Là bệnh nhân được Tào Dũng mở "đặc thù thông đạo" đưa vào, Chu Tuấn Bằng tỏ vẻ đã hiểu nhưng lại chưa thông suốt hẳn: "Có phải kết quả CT sơ bộ không tốt, nên đẩy người vào Phẫu Thuật Thất mổ rồi, thành ra không có ở Thần Kinh Ngoại Khoa?"
Theo thường lý, suy đoán này của Chu Tuấn Bằng không sai đi đâu được. Nếu bệnh nhân tình trạng nguy cấp được mở "lục sắc thông đạo", chắc chắn có thể đưa thẳng vào Phẫu Thuật Thất cấp cứu.
Lý Thừa Nguyên gạt phăng suy nghĩ của hắn: "Chắc không phải đâu. Có lẽ cậu nên đến văn phòng Tào bác sĩ tìm thử xem."
"Bệnh nhân đưa vào văn phòng Tào bác sĩ? Bệnh tình không nặng sao?" Chu Tuấn Bằng ngẩn ra một chút, kinh ngạc hỏi: "Bệnh nhân này có quan hệ gì với Tào bác sĩ?"
Vấn đề này à. Lý Thừa Nguyên thừa nhận mình ở Cấp Cứu Khoa chưa thấy mặt người, nên mới gọi điện nhờ đồng nghiệp chạy sang Thần Kinh Ngoại Khoa ngó nghiêng. Nghe đồn rằng: Là "Tiểu cữu tử" (em vợ) của Tào Dũng?
Tin vỉa hè chưa xác thực thì không được tung tin đồn nhảm, Lý Thừa Nguyên sợ sau này bị Tào Dũng lôi ra tính sổ, bèn bảo Chu Tuấn Bằng: "Nếu cậu lo lắng thì tự đi mà xem."
Xem thì chắc chắn phải xem rồi, vì Phó Hân Hằng bảo rằng anh ấy đang ở Thần Kinh Ngoại Khoa. Cấp trên đã đích thân đến, hắn sao có thể không quan tâm. Chu Tuấn Bằng cầm điện thoại vội vã đi đến gần văn phòng Tào Dũng. Lúc này rốt cuộc cũng nghe thấy âm thanh không mấy bình tĩnh, chẳng giống vẻ yên ắng dọc đường đi ban nãy.
Ai đang ở trong đó? Xảy ra chuyện gì rồi? Chu Tuấn Bằng càng đến gần, càng nghe thấy tiếng động trong văn phòng Tào Dũng càng lớn, náo nhiệt chẳng khác nào cái chợ vỡ, bên trong hẳn là có không ít người.
Bác sĩ mà tranh luận thì cũng chẳng khác người thường là bao, ai giữ ý nấy, giọng điệu cứ như pháo cối nã đùng đùng.
Có hai người chắc bị tiếng ồn làm cho đau đầu, phải lui ra ngoài cửa hít thở chút không khí.
Chu Tuấn Bằng nhận ra hai gương mặt đó là Cung Tường Bân và Quách Nghi Bình bên Can Đảm Ngoại Khoa, bèn hỏi: "Người của Can Đảm Ngoại Khoa các cậu sao lại ở đây? Bệnh nhân bên trong là người của khoa các cậu à?"
Khu bệnh Can Đảm Ngoại Khoa nằm ngay đối diện, nếu là bệnh nhân của họ thì sao không đưa sang đó. Cung Tường Bân bọn họ định phản bác như vậy, nhưng nghĩ lại thì bạn nhỏ bên trong cũng đâu phải bị bệnh não mà lại chui vào Thần Kinh Ngoại Khoa.
"Bệnh nhân là gì của Tào bác sĩ?" Không dám tùy tiện xông vào văn phòng Tào Dũng, Chu Tuấn Bằng đứng ở cửa hỏi hai người kia.
Thấy hắn mù tịt thông tin, Cung Tường Bân và Quách Nghi Bình nổi máu xấu tính, bảo: "Cậu tự mình nhìn đi."
Chu Tuấn Bằng được mệnh danh là "Tâm Ngoại Ngọc Diện Hồ Ly", đâu dễ mắc lừa, hắn đứng nép bên cửa, lén lút ghé mắt qua khe cửa nhìn vào thám thính tình hình: Hảo gia hỏa, bên trong rốt cuộc đứng bao nhiêu vị đại lão thế này. Chẳng trách tiếng cãi nhau đủ sức lật tung nóc nhà.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh: Không Làm Công Cụ Thi Hộ Cho Muội Muội