Khai Lư Thủ Thuật nói đi cũng phải nói lại, bác sĩ là cần đem khí giới vươn vào trong não tổ chức gạt qua gạt lại, không gạt não tổ chức ra thì không xử lý được lựu thể ẩn giấu ở nơi thâm xứ.
Hiện tại từ kết quả kiểm tra nhìn lại, vị trí có lựu thể mọc khá hiểm hóc. Khai lư thì e rằng thủ thuật tương tự không dễ làm. Tính thúy nhược (mong manh) của não tổ chức theo cách nói của các lão sư lâm sàng gọi là khối đậu phụ. Bác sĩ phẫu thuật khẳng định sẽ thủ thao tận khả năng nhẹ tay tránh thương hại tới não tổ chức, nhưng khối đậu phụ mong manh như vậy có thể không động tới là tốt nhất đừng động tới có phải không.
"Không phải hoàn toàn không thể làm." Tống Học Lâm cuối cùng cũng thốt ra tiếng.
Lữ phó chủ nhiệm đi tới cửa lập tức quay lại, cảnh cáo bác sĩ trẻ trong gian thủ thuật: "Đừng cậy mạnh."
Chính là cậy mạnh mà. Nói cái gì mà không phải hoàn toàn không thể làm. Không nghĩ xem, có một cái lựu cổ lựu mục trắc (nhìn bằng mắt) chắc hẳn là phải lớn hơn 4mm rồi, làm thế nào được.
Bị lãnh đạo cáo giới một tiếng, lông mày thanh tú của Tống Học Lâm tạm thời không biểu tình.
Thấy tiểu niên thanh dường như bị huấn đến mức không nói lời nào, Lữ phó chủ nhiệm bưng khí thế chỉ huy tất cả nói: "Tôi đã liên lạc với Thủ Thuật Thất tầng ba rồi. Các cậu thu dọn đi, chuẩn bị chuyển bệnh nhân."
"Đừng vội."
Ai nói chuyện?
Lữ phó chủ nhiệm quay đầu một cái.
Những người khác nghe ra là Tào Dũng lên tiếng. Đám người Tâm Nội Khoa bàng quan xem náo nhiệt ngược lại trước tiên thở phào nhẹ nhõm đại khái.
Tạ Uyển Oánh ở bên cạnh có thể nhìn ra, thứ mọi người trong lòng tín nhiệm chỉ có Tào sư huynh, chỉ có những gì Tào sư huynh nói mới là tính.
"Tào Dũng." Lữ phó chủ nhiệm đi tới bên cạnh Tào Dũng, nhỏ giọng nhắc nhở, "Bệnh nhân này cậu biết đấy, không phải thân phận bệnh nhân thông thường. Còn nữa, Trạch chủ nhiệm đang ở đây nhìn đấy."
Tất cả phải đặt sự ổn thỏa lên vị trí thứ nhất. Bệnh nhân càng cử túc khinh trọng (quan trọng) thì càng cần ổn thỏa. Điều này đại khái là người ngoại hành tuyệt đối không tưởng tượng nổi. Thực tế bác sĩ sợ nhất là làm thủ thuật cho bệnh nhân thân phận quý trọng. Gặp phải bệnh nhân không tầm thường, các loại phương án trị liệu càng có khuynh hướng phái bảo thủ.
Cùng với sự điểm danh của Lữ phó chủ nhiệm, ánh mắt của đám đông tại hiện trường âm thầm liếc tới trên thân Trạch Vận Thăng.
Trạch Vận Thăng nếu hiện tại mở miệng một câu là tuyệt đối có thể tả hữu hình thế ở đây. Đừng nhìn ông không phải bác sĩ chủ trị của bệnh nhân, nhưng ông là quyền uy trong giới, chỉ cần gọi một cú điện thoại cho Tiêu viện trưởng hoặc các trưởng lão khác trong giới, lập tức có thể gây áp lực lớn nhất cho Tào Dũng có lẽ có thể khiến Tào Dũng khuất phục.
Mọi người đợi một lát, đôi môi đóng chặt của Trạch Vận Thăng dường như không định bật ra một chữ nào.
Mọi người nhớ lại, vị đại đại lão trong giới này kể từ khi bước chân vào gian thủ thuật chưa từng mở miệng nói một câu, càng đừng nói tới phát biểu ý kiến của mình. Đại lão sở dĩ có thể trở thành đại lão, khẳng định là các phương diện càng tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc y học, tuân tòng quy tắc lâm sàng là một tuyệt kỹ. Đã nói rồi, tiến vào gian thủ thuật của người ta, không phải bác sĩ chủ trị của bệnh nhân, thực sự nên quản tốt khép chặt cái miệng của mình. Bác sĩ chủ trị không mời, không nói một chữ.
Nghĩ như vậy, mọi người lại đối lập một chút, nhìn về phía Lữ phó chủ nhiệm.
Lữ phó chủ nhiệm chú ý tới ánh mắt quỷ dị của mọi người, giải thích nói: "Lúc tôi gọi điện thoại trước đó, Tào bác sĩ cậu đã tán thành mà."
Vì vậy, Tào Dũng rất trầm phủ nhận nói: "Tôi không biết ông gọi điện thoại gì. Tôi mới là bác sĩ chủ trị của bệnh nhân."
Tôi không ngăn cản ông gọi điện thoại, là bởi vì ông gọi điện thoại tư nhân không có bất kỳ quan hệ gì với tôi. Ông cũng không hề báo trước cho tôi biết ông gọi điện thoại gì. Có thể khẳng định là, tôi cũng không hề cho phép ông thay mặt tôi lên tiếng đưa ra quyết định. — Bác sĩ chủ trị biểu thái này rất thiết bản đinh đinh (đóng đinh trên sắt) rồi.
Đề xuất Hiện Đại: Thực Tập Sinh Trà Xanh Bạo Lực Mạng Tôi, Tôi Đưa Dao Mổ Cho Cô Ta: Giỏi Thì Lên Mà Làm