"Hoàng Chí Lỗi, vừa nghe nói khoa các cậu chiều nay có Giới Nhập Thủ Thuật." Lâm Thần Dung hỏi, "Là lâm thời an bài sao?"
"Trước đó chưa thể xác định thời gian cụ thể của thủ thuật, buổi trưa mới gọi điện thoại cho phòng can thiệp." Hoàng Chí Lỗi nói. Sáng nay tìm gia thuộc nói chuyện xong ký xong Thủ Thuật Đồng Ý Thư cũng gần đến giờ trưa rồi.
"Bệnh nhân thế nào?" Lâm Thần Dung lại hỏi.
"Là vị bác sĩ của Bắc Đô đó phải không." Cận Thiên Vũ xen vào nói.
Có thể thấy Cận sư huynh vẫn luôn nghe bọn họ nói chuyện. Tạ Uyển Oánh nghĩ.
Bác sĩ của Bắc Đô chạy tới Quốc Hiệp bọn họ trị bệnh, hơn nữa không phải bệnh thông thường, dường như có chút bệnh kỳ kỳ quái quái. Bệnh mắt không tìm nhãn khoa lại tới tìm Thần Kinh Ngoại Khoa. Một đám người nghe xong sớm đã đại phát hiếu kỳ tâm rồi.
"Đối phương là bệnh gì?" Lâm Thần Dung thay mặt mọi người tiếp tục hỏi thăm, "Tới làm Giới Nhập Thủ Thuật? Không cần Khai Lư (Mở hộp sọ) sao?"
Thủ thuật của Thần Kinh Ngoại Khoa Quốc Hiệp cơ bản là khoan lỗ khai lư, người trong bệnh viện đặt cho người của Thần Kinh Ngoại một cái ngoại hiệu là chuyên gia khoan lỗ.
"Khai lư hay không khai lư phải xem tình huống cụ thể của bệnh nhân." Hoàng Chí Lỗi bưng điệu bộ của nhân sĩ chuyên nghiệp Thần Kinh Ngoại Khoa đáp lời.
Cận Thiên Vũ không chiều chuộng vị sư đệ nói chuyện có chút phiêu phiêu nhiên (bay bổng) này, trực tiếp vả mặt nói: "Nghe nói chuyên gia của Phương Trạch đều tới rồi."
Tin tức của những người này thật linh thông. Sáng nay người vừa tới, ước chừng toàn viện đều biết rồi. Trong bệnh viện những người hóng hớt từ trước đến nay không hề ít.
"Tới thì đã sao? Thủ thuật là Tào sư huynh của bọn tôi làm, không phải bọn họ làm." Hoàng Chí Lỗi đẩy kính vểnh mũi nói.
Trình độ kỹ thuật bác sĩ nhà mình đủ rồi, không sợ ai tới chất vấn.
"Tào bác sĩ làm thủ thuật là rất khiến người ta tín nhiệm." Lâm Thần Dung gật đầu, lưu lộ biểu tình khâm phục đối với Tào Dũng.
"Thực sự chỉ có các cậu làm sao?" Cận Thiên Vũ lại lấy một quả chuối, đầu cũng không ngẩng lên mà đấu khẩu với Hoàng sư đệ.
"Tất nhiên chỉ có bọn tôi làm rồi. Bọn họ là người của Phương Trạch, có thể thay thế bọn tôi làm sao?" Hoàng Chí Lỗi thành công bị anh khiêu khích, tức giận nói.
"Cậu nói xem vị chuyên gia đó có tới xem thủ thuật không." Cận Thiên Vũ chỉ giảng tình huống thực tế.
Người ta nếu tới xem thủ thuật, chứng tỏ không quá yên tâm.
"Tôi nói cho anh biết!" Hoàng Chí Lỗi đập bàn đại thanh tuyên minh, "Là Tào sư huynh mời ông ấy tới Thủ Thuật Thất quan khán. Ông ấy không được phát biểu ý kiến đâu, nếu không Tào sư huynh bảo ông ấy cút."
Nghe thấy lời này của Hoàng đại hiệp, Cận Thiên Vũ và Lâm Thần Dung trong mâu quang ngẩn ra: Cái gì, Tào Dũng định bảo tiểu thúc mình cút sao?
Lời này Tào sư huynh Tạ Uyển Oánh đã nghe trộm được ở cửa Hội Nghị Thất, Tào sư huynh thực sự dám làm như vậy, ngữ khí đó của Tào sư huynh là rất khẳng định.
"Có gì mà phải sợ?" Hoàng Chí Lỗi đứng về phía Tào sư huynh nhà mình, "Ông ấy là bác sĩ, chúng ta không phải bác sĩ sao? Tào sư huynh của chúng ta sẽ thua ông ấy sao?"
"Cậu bình tĩnh chút đi." Lâm Thần Dung ấn bả vai đang kích động của Hoàng Chí Lỗi xuống, giải thích, "Bọn tôi đâu có nói là không tín nhiệm Tào bác sĩ."
"Đã như vậy —" Cận Thiên Vũ ném quả chuối lại giỏ hoa quả không ăn nữa, vỗ vỗ hai tay, "Chúng ta cùng đi tham quan thủ thuật của Tào bác sĩ."
Hoàng Chí Lỗi giật mình kinh ngạc: "Các anh tới xem cái gì?"
"Hỗ tương học tập, hướng Tào bác sĩ học tập." Lâm Thần Dung nói, trước đó chưa xem qua Thần Kinh Giới Nhập Thủ Thuật nên muốn nắm bắt cơ hội xem thử.
Bác sĩ và người bình thường không có gì khác biệt, hiếu kỳ tâm có thể độc chết mèo.
Hoàng Chí Lỗi hai tay khoanh trước ngực, đôi lông mày khóa chặt: Mẹ kiếp, đám người này không phải không biết Thần Kinh Ngoại Khoa bọn họ rất ít làm thủ thuật như vậy. Cứ nhất định phải tới xem, đại khái chẳng qua là muốn xem bọn họ lật xe hoặc là sợ bọn họ lật xe trước mặt viện ngoài.
Lâm Thần Dung thấy vậy kéo Hoàng Chí Lỗi đứng dậy: "Bọn tôi là có lòng tin đối với Tào bác sĩ, thật đấy."
Đề xuất Trọng Sinh: Ta Cho Muội Muội Ăn Thức Ăn Thừa