Cùng là bác sĩ, Hồ bác sĩ rất hiểu tâm thái của bác sĩ. Bác sĩ không cần hở chút là được bệnh nhân và gia thuộc khen ngợi, khen quá mức, khen không đúng chỗ ngược lại sẽ khiến bác sĩ có tâm lý kiêng dè. Điều bác sĩ muốn nhất là sự phối hợp của bệnh nhân và gia thuộc, có được khen hay không không quan trọng.
Thấy bệnh tình Hồ bác sĩ hôm nay dường như có trạng thái chuyển biến tốt, Tào sư huynh rốt cuộc đã dùng linh đan diệu dược gì cho hoạn giả. Nói chính xác hơn, Tào sư huynh đã phát giác ra tình huống gì của bệnh nhân để đối chứng xử lý đúng đắn.
Dựa trên cân nhắc trên, Tạ Uyển Oánh quyết định đi tìm sư huynh hỏi thăm tình huống cụ thể. Đây là ủy thác của Đỗ lão sư và Tả Lương lão sư. Lại nghĩ tới sáng nay thấy tiểu thúc của Tào sư huynh tới, trực giác cô cảm thấy chuyện này có lẽ liên quan tới Hồ bác sĩ. Không loại trừ phương án trị liệu của bệnh nhân hôm nay sẽ có tiến triển trọng đại.
"Nếu phẫu thuật, Tào bác sĩ có dặn qua, có khả năng trong hai ngày này." Lưu tiên sinh nói cho cô những tin tức này chứng thực lời cô, "Tào bác sĩ dường như có nói qua, nói hôm nay có khả năng có chuyên gia của Phương Trạch tới xem bệnh nhân."
Gia thuộc bệnh nhân tạm thời không biết chuyên gia đã tới Quốc Hiệp.
Bước ra khỏi bệnh phòng Hồ lão sư, Tạ Uyển Oánh đi tới trạm hộ sĩ hỏi xem người đang ở đâu.
"Tào bác sĩ bọn họ đang họp ở Hội Nghị Thất của khoa. Em có thể trực tiếp qua đó nghe." Hộ sĩ tỷ tỷ hiến kế cho cô, đoán được Tào Dũng sẽ không đuổi cô đi.
Đã hộ sĩ tỷ tỷ nói vậy, Tạ Uyển Oánh gan lớn đi tới. Đến cửa Hội Nghị Thất thấy đại môn đóng chặt. Cô không dám trực tiếp xông vào. Một là cô chỉ là y học sinh, hai là cô tạm thời không học tập và công tác ở khoa này, ba là cô không có quan hệ đặc thù với bệnh nhân để tìm cái cớ, bốn là không có trạng thái khẩn cấp. Muốn đi vào chỉ có thể đợi cơ hội.
Không phải nói nhất định phải vào. Cô chỉ muốn nghe xem người bên trong nói gì, tựa bên cửa dường như cũng có thể nghe thấy lời nói bên trong.
Cách âm của Hội Nghị Thất không phải phi thường tốt, hai cánh cửa thường xuyên bị người ta mở ra đóng vào, khe cửa sớm đã rất lớn. Tạ Uyển Oánh to gan tiến lại gần bên cửa, nghiêng tai, dùng năng lực phán đoán tính toán tam duy của đại não tìm chuẩn vị trí: Thuận tiện có thể nghe trộm được rồi.
Nghĩ lại, trước đây cô chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ học theo Tống bác sĩ đem tài hoa của mình dùng vào phương diện ngoài học thuật.
(Tống Học Lâm: Tạ bác sĩ cô thế mà học theo con mèo này của tôi sao?)
Bên trong có bao nhiêu người, sẽ nói những gì?
Trong Hội Nghị Thất ngồi san sát hơn hai mươi người, đây còn là kết quả sau khi đã đuổi bớt một đống người đi. Chuyên gia Phương Trạch tới chỉ đạo, không ai là không muốn góp vui nghe ngóng chỉ giáo của chuyên gia nhà người ta.
Chỉ là hội nghị lần này chuyên gia không phải tới giảng bài, mà tới thảo luận bệnh tình bệnh nhân. Nhân sĩ không liên quan, bác sĩ không phụ trách bệnh nhân đều bị đuổi đi hết. Lữ phó chủ nhiệm coi như mặt dày bám trụ ở đây, mỹ danh là sợ bác sĩ khoa mình bị người ngoài ức hiếp, thay mặt Trần chủ nhiệm tọa trấn ở đây.
Hoàng Chí Lỗi chỉ có thể nghĩ người này thực chất là muốn học lỏm. Luận ai dám ức hiếp Tào sư huynh của anh, khẳng định không ai dám.
Tào Dũng tuy trẻ tuổi, danh tiếng trong giới không hề nhỏ. Tiêu viện trưởng cũng sợ đắc tội người, gọi điện thoại cho Phương Trạch chuyên môn chỉ định mời Trạch Vận Thăng.
Nhân sĩ tri tình không ai không biết quan hệ đặc thù giữa Trạch Vận Thăng và Tào Dũng. Trạch Vận Thăng tới chỉ đạo, một mặt có thể cho Tào Dũng đủ mặt mũi. Mặt khác Trạch Vận Thăng là đại đại lão Thần Kinh Ngoại Khoa nổi tiếng trong nước, kỹ thuật đáng tin cậy. Để Trạch Vận Thăng tới xem bệnh nhân, đám người Tiêu viện trưởng có thể hoàn toàn yên tâm.
Đề xuất Hiện Đại: Giá Lạnh Thấm Đẫm Áo