Ngày hôm đó tranh thủ lúc cùng nghỉ ngơi, Tạ Uyển Oánh và nhị sư tỷ Hà Hương Du cùng nhau đi thăm Lý sư tỷ và oa tử.
Sau một tuần trị liệu, bệnh tình của Tiểu Đông Lượng đã không còn gì đáng ngại. Được y sư cho phép, ban ngày có hai giờ Bảo Bảo được xuống bệnh phòng trú viện của mẹ để ở cùng mẹ tăng cường tình cảm mẫu tử, sau đó lại đưa về Tân sinh nhi khoa tiếp tục trị liệu, gọi là giai đoạn quá độ.
Mang đồ đến cho sư tỷ. Nếu hỏi về việc mua đồ, Tạ Uyển Oánh tự nhận không bằng bạn nối khố cũng không bằng sư tỷ. Hà Hương Du hôm qua về nhà một chuyến, dứt khoát mua cháo cá lão bài nổi tiếng gần nhà đựng trong bình bảo ôn mang đến cho Lý sư tỷ tẩm bổ cơ thể. Tạ Uyển Oánh mang theo mấy chiếc khăn lau miệng cho Bảo Bảo vừa mới mua và đã tiêu độc sạch sẽ mang đến bệnh viện, nghĩ rằng những thứ nhu yếu phẩm hàng ngày này sư tỷ và Bảo Bảo chắc chắn sẽ dùng đến.
Đồ đạc để trong túi, hai người từ ký túc xá trường đi bộ đến bệnh viện, khi sắp đến dưới lầu khu trú viện, thấy một chiếc xe bánh mì nhỏ màu trắng từ từ lái tới.
Chiếc xe này khá nổi bật gây chú ý là do bên hông in chữ đỏ lớn Bệnh viện Phương Trạch Thủ đô đánh dấu chiêu bài bệnh viện. Chứng tỏ chiếc xe này là từ đâu đến.
Ngay sau đó họ thấy có người vội vã từ trong khu trú viện chạy xuống.
"Là Hoàng sư huynh." Hà Hương Du rụt cổ lầm bầm.
Hoàng Chí Lỗi hiển nhiên không phát hiện ra hai người họ, chạy xuống do tốc độ nhanh nên chiếc áo blouse trắng cài một nửa cúc bị gió thổi cuộn ra phía sau. Ngoại hình trắng trẻo môi như tô son giống như một tiểu sinh mặt trắng, Hoàng Chí Lỗi chạy bộ như phi nhân trăm mét. Những y sư giỏi trên lâm sàng, từng người đều giảng cứu tốc độ nhanh nhẹn.
Điều khiến Tạ Uyển Oánh và Hà Hương Du hiếu kỳ là tình huống này của Hoàng Chí Lỗi rất hiếm khi thấy. Chỉ thấy anh cung kính đứng bên cạnh chiếc xe bánh mì giống như một học sinh tiểu học đang đợi lão sư của trường đến gia phóng thị sát vậy.
Ai đến vậy?
Cửa xe bánh mì kéo ra, từ trên xe bước xuống một người đàn ông trung niên.
Dáng người rất cao, mặc chiếc áo khoác giản dị nhưng đầy khí chất, áo khoác da màu nâu lót lông trung quy trung củ, phía dưới là chiếc quần tây đen sọc chìm, tay xách chiếc cặp công văn da cá sấu. Tóc cắt rất gọn gàng, ngón tay thon dài móng tay sạch sẽ chỉnh tề, thuộc tuýp đàn ông tinh tế, điển hình của phái thân sĩ.
"Thị tha (Là ông ấy)—" Tạ Uyển Oánh thốt lên một tiếng, không tự chủ được mà thốt ra tiếng lòng.
"Ai?" Hà Hương Du quay đầu hỏi tiểu sư muội. Một vị thúc thúc trung niên đẹp trai và khí chất như vậy, hơn nữa dường như là lãnh đạo nào đó của bệnh viện lớn, tiểu sư muội làm sao mà quen biết được.
Tạ Uyển Oánh kinh ngạc vì nhị sư tỷ vốn tin tức linh thông hơn mình cư nhiên lại không biết người này. Nhị sư tỷ kênh tin tức rộng, không giống như Tạ Uyển Oánh cô là một kẻ mọt sách ngoài học thuật ra thì hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ.
Thấy tiểu sư muội biểu đạt nghi vấn, Hà Hương Du nói: "Chị thực sự không biết. Chị làm sao có thể quen biết người của Phương Trạch được. Nếu chị tìm người khám bệnh, tìm các lão sư của Quốc Hiệp chúng ta là tốt nhất rồi."
Quốc Hiệp được gọi là bệnh viện Tam Giáp tổng hợp số một trong nước không phải là nói suông, các khoa đều có trình độ kỹ thuật. Có lẽ có những khoa danh tiếng kỹ thuật không đạt đến số một toàn quốc, nhưng khám bệnh nói chung căn bản không cần thiết phải đặc biệt đến bệnh viện và y sư đứng đầu chuyên khoa.
Người trong ngành hiểu hơn người ngoài ngành là ở chỗ, kỹ thuật y học tiên tiến nhất và bệnh viện y sư có đứng thứ nhất hay không không có quan hệ lớn, bởi vì kỹ thuật y học tiên tiến sẽ được chia sẻ trên bình đài y tế. Kỹ thuật mà bệnh viện và y sư đứng thứ nhất có thể làm được, về cơ bản các bệnh viện và y sư trong top 100 đều có thể làm được. Quan trọng hơn là y sư có toàn tâm toàn ý phụ trách trị bệnh cho hoạn giả này hay không, độ phối hợp và tín nhiệm của hoạn giả đối với y sư đến đâu.
Đề xuất Trọng Sinh: Trùng Sinh: Ta Xé Nát Kịch Bản Bố Thí