Ý tứ này của Tạ đồng học cần phải suy ngẫm kỹ. Hàm ý của người ta là, đứa trẻ lớn lên trông thế nào không quan trọng, quan trọng hơn là phẩm đức, học thức, tố dưỡng hình thành sau này.
Tư duy lý tính của Tạ đồng học vẫn như mọi khi. Lâm Hạo đồng học và Lý Khải An đồng học cạn lời.
"Khụ khụ." Nhậm Sùng Đạt tiến lại gần hắng giọng hai tiếng.
Ba đồng học quay đầu thấy phụ đạo viên, bị dọa đến mức đồng thanh hét lên: "Nhậm lão sư, thầy đánh tập kích sao?"
Cái đám tiểu súc sinh này, từng đứa một nói chuyện với ông ngày càng không kiêng nể gì rồi.
Nhậm Sùng Đạt quét mắt nhìn ba đứa, nói: "Các em ở sau lưng đánh giá con của sư huynh sư tỷ, cẩn thận tai vách mạch rừng."
Không dám đâu! Ba người xua tay với phụ đạo viên tỏ ý. Không hề nói xấu con của sư huynh sư tỷ.
Vả lại, không tin phụ đạo viên không có hứng thú với việc đứa trẻ giống bố hay giống mẹ.
Nhậm Sùng Đạt tiến lại gần lồng bảo ôn quan sát con của lão đồng học.
Ây da, xem ra đứa trẻ này lúc ra đời thực sự đã chịu khổ, da dẻ có trạng thái thiếu oxy, đáng thương quá đang phải hấp oxy. Hỏi thêm thì nói trước đó hít phải dương thủy, e là sắp phát viêm phát sốt rồi.
"Y sư trực ban đâu?" Nhậm Sùng Đạt ngẩng đầu hỏi, muốn hỏi ý kiến chuyên nghiệp của Nhi khoa.
Tạ Uyển Oánh nói với Nhậm lão sư: "Nhiếp lão sư đang trên đường về bệnh viện rồi, có gọi điện chỉ đạo y sư trực ban treo đầu bào (cephalosporin) cho đứa trẻ trước."
Thấy đứa trẻ được dùng thuốc kịp thời, Nhậm Sùng Đạt hơi yên tâm.
Tiếng "y nha" vang lên, cửa NICU được đẩy ra lại có người lách qua khe cửa tiến vào. Hai người tiến vào mặc áo cách ly dùng một lần và đi dép lê, thấy mấy người họ liền lên tiếng.
"Nhậm Sùng Đạt ở đây. Là Chu Hội Thương thông báo cho cậu ta sao?"
Thanh âm này nghe là Cao sư huynh. Ba đồng học đi theo Nhậm lão sư quay đầu nhìn lại, thấy bóng dáng của hai vị sư huynh. Đúng là Cao sư huynh và Đào sư huynh.
Nhậm Sùng Đạt ngạc nhiên chớp mắt: Hai người này sao lại đến đây?
"Sao có thể không đến?" Cao Chiêu Thành nghiêm túc nói, "Nói là Lý Hiểu Băng nan sản sắp chết trong nhà Tào Dũng rồi, chúng tôi có thể không chạy đến sao? Những người khác cũng sắp kéo đến rồi." Tiền bối của lớp tám năm không phải lãnh khốc vô tình, lúc cần xuất hiện chắc chắn sẽ xuất hiện.
Tạ Uyển Oánh và hai vị đồng học khác nghe mà dựng tóc gáy.
Lời đồn thật đáng sợ, nói nhà Tào sư huynh sắp biến thành hung trạch rồi. Chẳng trách Tào sư huynh hỏa tốc chạy về nhà.
Nhậm Sùng Đạt che mặt, thầm thấy tội nghiệp cho Tào Dũng trong lòng.
"Tình hình đứa trẻ thế nào?" Đào Trí Kiệt quan sát tình trạng đứa trẻ trong lồng bảo ôn, đôi mắt vốn luôn cười hì hì trở nên hơi nghiêm túc, hỏi, "Phát sốt chưa?"
"Hít phải dương thủy. Người của Nhi khoa đã treo đầu bào cho nó rồi." Nhậm Sùng Đạt nói.
Cao Chiêu Thành cũng quan sát tình hình đứa trẻ, nói: "Là trai hay gái?"
Đứa trẻ phía dưới đang quấn tã, nhất thời không biện nhận được giới tính.
Nhậm Sùng Đạt hỏi mấy học sinh: "Con trai hay con gái?"
Ba vị đồng học thầm nghĩ. Lão sư phê bình họ bát quái, kết quả còn hiếu kỳ hơn cả họ, ít nhất lúc họ cấp cứu đứa trẻ chưa từng nghĩ đến vấn đề đứa trẻ này là trai hay gái.
"Sao các em không nói gì?" Nhậm Sùng Đạt truy vấn ánh mắt trầm mặc của ba đứa có ý gì.
Hiện trường vang lên một tiếng cười. Mọi người nhìn sang, thấy Đào Trí Kiệt đang cười.
Vị Phật này cười bí hiểm cái gì vậy? Nhậm Sùng Đạt và Cao Chiêu Thành thầm nghĩ.
"Một mình em cứu sao?" Đào Trí Kiệt ngẩng đầu, nhắm chuẩn tiểu sư muội hỏi.
Đôi mắt Đào sư huynh cười híp lại, thực ra càng cười càng dọa người. Tạ Uyển Oánh thành thật nói: "Dạ không phải."
"Ai cùng em cấp cứu đứa trẻ?" Đào Trí Kiệt ôn tồn hỏi dò.
"Dạ là Tống y sư."
Nhậm Sùng Đạt và Cao Chiêu Thành nghe xong mới biết lúc đó tại hiện trường có Tống Học Lâm. Xem ra Đào Trí Kiệt cười là vì điểm này: Nguyên nhân đứa trẻ này mệnh đại (mạng lớn) là ở đây rồi.
Đề xuất Hiện Đại: Cuối Cùng Cũng Đành Lòng Buông Xuôi