Vấn đề là sinh mệnh nhỏ bé của Bảo Bối không cho y sư thời gian để thử sai.
Trợ sản lúc này cũng vậy. Với tư cách trợ thủ, Tạ Uyển Oánh phải giữ chặt đầu nhỏ của Bảo Bảo không cho loạn động, để lộ tuyến của đầu Bảo Bối không bị chệch hướng.
Đây là điều thứ nhất.
Thứ hai, trợ thủ khi đẩy cần giữ đầu Bảo Bối ở tư thế cúi xuống. Đây là tư thái chuẩn xác để Bảo Bảo ra ngoài, chỉ cần sai một chút Bảo Bối sẽ bị kẹt không ra được.
Cứ đẩy tiếp thế này, Tạ đồng học e rằng không chỉ ngón tay phế bỏ, mà cả cánh tay cũng đẩy đến mức phế luôn.
Làm một Ngoại khoa y sinh quá mức tốn thể lực.
Lâm Hạo không tự chủ được mà vung vẩy bả vai mình, cảnh tượng của đồng học trước mắt đang đốc thúc cậu quay về phải quyết đoán tiếp tục luyện tập tí lực cho tốt.
Lý Khải An trực tiếp giơ cờ trắng đầu hàng, may mắn lúc đầu mình báo danh Nội khoa chứ không phải Ngoại khoa.
Có sự phối hợp tinh chuẩn của trợ thủ, thao tác tay của y sư tiếp sinh mới có thể như cá gặp nước.
Tay trái của Đỗ Hải Uy nhanh chóng xuyên qua giữa hai chân Bảo Bảo, mấy ngón tay lần lượt thâm nhập vào khoang miệng và giữ lấy hàm trên dưới của Bảo Bảo, tư thế này cung cấp trụ cột mạnh mẽ để ôm chắc thân thể Bảo Bảo cũng như cố định tư thái phần đầu. Tay phải của ông băng qua lưng Bảo Bảo, nắm lấy đôi vai và cổ, ấn nhẹ vào phần chẩm sau của Bảo Bảo, mục đích là để Bảo Bảo duy trì tư thế đầu cúi xuống này để ra ngoài.
Đường y sư hô to với sản phụ: "Hiểu Băng, cô dùng lực, dùng lực đi, sắp rồi, đứa trẻ sắp ra rồi."
Nghe thấy hỷ tấn sắp đến này, Lý Hiểu Băng dồn toàn bộ lực khí: Là liều mạng rồi.
Tào Dũng cảm giác tay mình bị sản phụ nắm chặt đến mức sắp gãy. Người thay thế lão đồng học Chu Hội Thương bồi sản như anh quả thực là siêu cấp không dễ dàng.
Sản phụ dùng lực đến mức như một mất một còn, sắp bóp nát tay anh đến nơi.
Tào Dũng vì thế mặt không biểu tình, ánh mắt lo âu thường trực liếc nhìn tình hình phía đối diện.
Lực khí của người mẹ truyền dẫn trợ lực cho Bảo Bảo hiển nhiên là không bao giờ đủ hoàn toàn, đây là điều nằm trong dự liệu của tất cả y sư, nếu không đã chẳng nói mông vị đa số thuộc về nan sản. Y sư tiếp sinh không được cưỡng ép kéo Bảo Bảo, chỉ có thể do y sư trợ thủ liên tục trợ lực.
Chẳng trách Đỗ Đại Lão ngay từ đầu đã chỉ định Tạ đồng học và nhấn mạnh: Mọi thứ có lẽ phải trông cậy vào cô rồi.
Gánh vác trọng trách, Tạ Uyển Oánh dường như đã dốc sức quá độ, thân thể lay động một chút như đang run rẩy.
"Oánh Oánh!" Lý Khải An kinh hô một tiếng, lo lắng cô sắp ngã xuống.
Quả nhiên, chuyện thế này đối với ai cũng khó, đối với cô cũng quá mức gian nan. Chúng nhân trong lòng thầm nghĩ.
"Tạ Uyển Oánh, cô còn ổn không?" Lý Thừa Nguyên ở gần đó vội vàng hỏi han.
Hộ sĩ đã vươn tay định đỡ lấy cô.
Hai tay bị sản phụ nắm chặt khiến Tào Dũng không thể rời thân, chỉ có thể nhìn chằm chằm mọi cử động phía đối diện.
"Cô ấy có ổn không?" Đường y sư cũng bị dọa cho nhảy dựng, kinh hãi hỏi.
"Không vấn đề gì, đừng căng thẳng." Đỗ Hải Uy trầm ổn lên tiếng.
Có Đại Lão lên tiếng, tất cả những ai định chạy lên giúp đỡ tạm thời đứng yên tại chỗ.
Tạ Uyển Oánh lắc đầu từ chối mọi người, ngay sau đó đứng thẳng tắp tái định trụ bước chân, đáp lời những người khác: "Không sao. Em vừa rồi chỉ là muốn mượn lực một chút."
Người ta là học bá, biết khi tự thân lực khí không đủ thì phải dựa vào điều chỉnh thể vị, dùng trọng lực cơ thể để hỗ trợ ép xuống. Đỗ Đại Lão tiếp sinh có thể nhận ra động tác vi diệu này của cô nên mới nói không vấn đề gì.
Đám người thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra, muốn theo kịp tiết tấu của học bá thì phải gia tốc vận động não bộ của mình thôi.
Đề xuất Hiện Đại: Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phu Quân, Thiếp Liền Bỏ Trốn