Bác sĩ Hồ cũng tĩnh tâm lắng nghe.
"Nhãn Động Mạch không phải là một phân chi đơn độc, nó có mạng lưới huyết quản thông nối (anastomosis) vô cùng phong phú. Đại Não Động Mạch Hoàn (Circle of Willis), Màng Não Mềm, Động Mạch Hàm Trong và Động Mạch Thái Dương Trước, Động Mạch Sống Mũi, Động Mạch Mặt... đều có thể là mạng lưới thông nối. Sau khi xảy ra CRAO (Tắc động mạch trung tâm võng mạc), phần lớn mắt vẫn còn lưu lại tuần hoàn thị võng mạc. Đây có lẽ chính là nhờ những mạng lưới huyết quản thông nối phong phú này đóng vai trò đại thảng (bù trừ) cung máu. Điều này chứng tỏ huyết lưu của mạng lưới đại thảng là yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến sự di động của thuyên tắc. Áp lực từ bên ngoài bơm vào một huyết quản đơn độc rất khó kiểm soát, nhưng thúc đẩy nhiều vòng lặp huyết quản để kéo động dòng chảy của toàn bộ mạng lưới cung máu thị võng mạc, không dồn áp lực vào một huyết quản duy nhất, giảm thiểu phản ứng phụ, thúc đẩy thuyên tắc rơi ra, là một hướng đi có thể thử nghiệm..." Tạ Uyển Oánh nói.
Lưu tiên sinh đưa tay gãi đầu, đột nhiên phát hiện não bộ của bác sĩ này nhất định phải phức tạp và tinh vi hơn cả nhà thiết kế công trình, nếu không sao có thể nghĩ ra và tính toán những phương án thủ thuật này.
"Hướng đi khái quát cô nói tôi có thể hiểu, vấn đề là có làm được không?" Bác sĩ Hồ với tư cách bác sĩ, cũng cảm thấy phương án của bạn học Tạ có chút thiên mã hành không (viển vông).
Nếu là bác sĩ bình thường ước chừng không làm được. Tạ Uyển Oánh thẳng thắn nói: "Em cho rằng, chỉ có bác sĩ Cao và bác sĩ Tống liên thủ mới có thể thử thực hiện phương án này."
Ồ, đúng rồi, thiên tài Tống Học Lâm của Bắc Đô đang làm việc chỗ Cao Dũng. Sắc mặt bác sĩ Hồ khẽ biến động, rõ ràng tâm tư đã bị những lời kỹ thuật thấu đáo của bạn học Tạ làm cho lay động.
Nắm bắt khoảnh khắc vợ mình dao động, Lưu tiên sinh quyết đoán thỉnh cầu bác sĩ: "Phiền các cô sắp xếp giường bệnh nội trú cho vợ tôi, để cô ấy làm kiểm tra ở đây. Nếu làm xong mà có thể phẫu thuật, cô ấy sẽ phẫu thuật tại đây."
"Lão Lưu, ông—" Bác sĩ Hồ nhíu mày trước sự vội vã của chồng.
"Bà còn muốn kéo dài đến bao giờ. Bệnh này càng kéo dài càng mất cơ hội, bà là bác sĩ nên rõ hơn tôi." Lưu tiên sinh quay người lại, lo lắng đến mức phải phê bình vợ, "Bác sĩ Cao này, tôi thấy rất tốt, người vừa đẹp trai, thái độ chuyên nghiệp, lại khoan dung với người khác. Bác sĩ Tạ đây cũng rất nhiệt tình giúp bà, có chỗ nào không tốt chứ? Trị ở đây bà có gì mà không yên tâm?"
Có lẽ Cao Dũng nghĩ hiện tại thân phận cô là bệnh nhân nên không khắt khe với cô. Bác sĩ Hồ trong lòng muốn trợn trắng mắt trước ý nghĩ đó. Tuy nhiên lời chuyên môn của bạn học Tạ có lý, khiến cô phải nghiêm túc suy nghĩ, có lẽ có thể đánh cược một phen phẫu thuật chỗ Cao Dũng.
"Lão Lưu, ông ra ngoài một chút. Tôi và bác sĩ Tạ cần nói riêng vài câu." Bác sĩ Hồ bảo chồng.
Lưu tiên sinh nghĩ vợ mình muốn hỏi riêng bác sĩ vấn đề tư nhân, không nghi ngờ gì, bước ra ngoài văn phòng chờ đợi.
Tạ Uyển Oánh đã chuẩn bị sẵn sàng đợi bác sĩ Hồ hỏi tiếp vấn đề y học.
Thấy trong văn phòng chỉ còn lại hai người, bác sĩ Hồ mới yên tâm nói: "Không có người rồi, nói cho tôi chuyện của em đi."
Hóa ra nãy giờ bác sĩ Hồ muốn hỏi là chuyện riêng của cô.
Tạ Uyển Oánh ngẩn ra, vội nói: "Bác sĩ Hồ, chuyện của em không quan trọng, không gấp. Cô cứ trị khỏi bệnh trước đã."
"Em đã nói rồi, tôi phải kiểm tra ở đây, trị bệnh, phẫu thuật. Trước phẫu thuật, phải hoàn thành toàn bộ những việc chưa xong. Bất kỳ thủ thuật nào cũng có phong hiểm, tôi không thể để lại những việc chưa làm xong, mang theo nỗi lo âu mà lên bàn mổ." Bác sĩ Hồ kiên trì nói, "Việc tôi đã hứa giúp em nhất định phải làm được."
Đề xuất Cổ Đại: Phế Tài Tu Tiên? Tiểu Nữ Tử Ấy Được Chư Vị Tiên Tôn Sủng Á