Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1997: Lời tâm huyết của tiền bối - Cơ hội cho Thẩm Hi Phỉ

Phong cách nói chuyện của bà quả thực rất dễ bị người ta ngộ giải ngộ hội. Tuy nhiên, mỗi người tính cách khác nhau, tác phong khác nhau, quan niệm khác nhau, Hồ bác sĩ có sự kiên trì của riêng mình, cũng chẳng sợ bị người ta đoán mò.

Người ta cho rằng bà bao che Chu bác sĩ.

Trong cuộc họp bà nhấn mạnh y viện không được động dụng tư hình, Chu bác sĩ có vấn đề thì phiền báo án, để Chu bác sĩ nên thế nào thì thế nấy, hành sự theo pháp luật. Nghĩa là, y viện cho rằng đuổi việc Chu bác sĩ là xong chuyện, Hồ bác sĩ bà đây không nghĩ như vậy là xong đâu, kết quả lời đồn đại không biết truyền thế nào thành bà che chở Chu bác sĩ.

Lời đồn như vậy minh chứng điều gì, chính là minh chứng mọi người cho rằng pháp luật không trừng phạt được hành vi của Chu bác sĩ. Chu bác sĩ lên pháp đình phản cung thì phút mốt, quá đơn giản. Cho nên, Hồ bác sĩ bà chẳng qua là trào phúng, y viện trực tiếp đuổi Chu bác sĩ thì dễ, nhưng có thể sát kê cảnh hầu (giết gà dọa khỉ) hay không lại là vấn đề khác. Ma túy khoa thu hồng bao không chỉ có một mình Chu bác sĩ... Y viện càng nên làm là làm sao để bác sĩ Ma túy khoa cảm thấy được tôn trọng và nâng cao mức lương, bà mới nói trong cuộc họp rằng làm bác sĩ ai cũng không dễ dàng. Cuối cùng, lời đồn truyền thành bà đang cầu tình cho Chu bác sĩ, muốn tha cho Chu bác sĩ một con đường sống.

Còn về việc mọi người tưởng Tiêu viện trưởng vì quan hệ của bố bà mà không dám động vào bà. Đây lại càng là chuyện nực cười. Bố bà qua đời nhiều năm, ngay cả lúc còn sống cũng chưa từng cho đứa con gái này chút phúc lợi ẩn hình nào. Tiêu viện trưởng muốn động vào bà thì lúc nào chẳng động được.

Muốn làm rõ bản thân phải dựa vào làm chứ không phải nói. "Hồ Náo" này hành y ở Bắc Đô Tam mấy chục năm, trị khỏi cho đa số hoạn giả, không rảnh đi quản những kẻ nói nhảm sau lưng. Còn về uất ức, như bà đã nói trước đó, làm bác sĩ vĩnh viễn phải chịu uất ức.

Tạ Uyển Oánh đồng học cũng thường xuyên phải trải qua uất ức vậy.

Nghe thấy Tạ Uyển Oánh cũng vậy, Thẩm Hi Phỉ ngẩn người: Có khả năng sao?

Sao lại không có khả năng? Cách các người đối xử với Tạ Uyển Oánh chẳng phải cũng khiến cô ấy chịu uất ức sao?

Tâm cảnh Thẩm Hi Phỉ dần dần bình hành.

Hồ bác sĩ là hộ đoản, biết hậu bối này nói không ổn thì có vẻ không ổn, nhưng tối nay liều mạng thì coi như ổn. Y học sinh, tất cả đều cần được mài giũa, đối với người trẻ không thể quá khắt khe. Bà đối với Tạ Uyển Oánh đồng học sắc sảo chút là do bản thân Tạ Uyển Oánh tu vi đã không giống người cùng lứa, cần nâng cao yêu cầu. Còn người trước mắt này thuộc phái phổ thông, cần cho chút thời gian không gian trưởng thành. Hồ bác sĩ nói với Thẩm Hi Phỉ: "Sơ yếu lý lịch của cô ngày mai mang tới cho tôi."

Nghe thấy lời này, Thẩm Hi Phỉ rùng mình một cái, hầu như không dám tin mình đây là thời lai vận chuyển rồi, hồi lâu sau mới run rẩy miệng: "Vâng, vâng, Hồ lão sư ——"

Cửa NICU mở ra.

La Cảnh Minh từ bên trong bước ra, thay thế Nhiếp Gia Mẫn tiếng phổ thông không mấy lưu loát để đàm thoại với gia thuộc.

Cha hài tử chân đi khập khiễng vội vàng bước tới trước mặt bác sĩ, hỏi: "Bác sĩ, hài tử nhà tôi sao rồi?"

"Lát nữa anh đi khám chân trước đi, có thể tới khoa Cốt khoa cấp cứu của y viện chúng tôi đăng ký một số." La Cảnh Minh nói rõ cho gia thuộc, bất luận bệnh nhân nào trị bệnh cũng là một quá trình, gia thuộc cần chuẩn bị tâm lý đánh trận trường kỳ cùng bác sĩ và hoạn giả, đứa trẻ sơ sinh yếu ớt ở điểm này cũng chẳng khác gì hoạn giả thành nhân.

Cha hài tử chăm chú nghe lời bác sĩ, gật đầu.

La Cảnh Minh lại cho gia thuộc chút lòng tin: "Việc trị liệu cho hài tử từ lúc bắt đầu đến giờ là có chút kiến hiệu. Nhưng, nhân viên y vụ chúng tôi sẽ không lơ là, mấy ngày tới là kỳ nguy hiểm cũng là kỳ mấu chốt, xem có thể xoay chuyển bệnh huống của hài tử không."

Đề xuất Hiện Đại: Tìm Kiếm
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện