Thẩm Hi Phỉ đứng bên cạnh phụ trách bóp túi khí, sớm nghe danh vị tiền bối này không dễ chung đụng, liền co vòi thành kẻ câm.
Sư muội bế hài tử, La Cảnh Minh không vội vàng tiếp lấy tay, chỉ phụ trách dẫn đường trước, nói: "Nhiếp giáo thụ lát nữa tới, chúng ta kiểm tra cho hài tử trước." Tiếp đó ánh mắt anh đột nhiên quét qua, bắt thóp Thẩm Hi Phỉ. Một lát sau anh nhớ ra người này là ai, nói với Thẩm Hi Phỉ: "Cô đợi ở ngoài đi."
Thẩm Hi Phỉ bỗng ngẩng đầu, mặt lúc xanh lúc trắng, miệng run rẩy.
Tiền bối chỉ bảo một mình cô ta đợi ở ngoài, rõ ràng cô ta tham gia cấp cứu suốt chặng đường cùng Tạ Uyển Oánh, nhưng tiền bối vẫn hoài nghi cô ta không ổn sẽ gây thêm loạn. Chứng tỏ danh tiếng của cô ta ở Quốc Hiệp vì sự cố bỏ chạy lần đó đã thối hoắc.
Cái nghề bác sĩ này coi trọng danh dự nhất, chỉ cần một bước đi sai muốn cứu vãn lòng tin của người khác khó biết nhường nào.
Thẩm Hi Phỉ vì thế định kháng cự một chút...
La Cảnh Minh không nói hai lời tiếp lấy túi khí cô ta đang bóp, tự mình thay thế, đối với loại người này anh không thể tin tưởng được.
Anh nghe Ân Phụng Xuân nói qua, người này lỳ lợm đến chết, không thấy quan tài không đổ lệ. Mạng trẻ con rất mong manh, để loại người này lỳ lợm vài cái, mạng nhỏ của hài tử tuyệt đối không chịu nổi giày vò.
Bị tiền bối cướp lấy đồ vật trong tay, Thẩm Hi Phỉ sát na gian hai mắt lệ nhòa.
Hồ bác sĩ mắt nhìn không rõ ở phía sau được giao cảnh dìu đi theo tới nơi.
"Cô ấy là ai?" La Cảnh Minh thấy có thêm người lạ tới, hỏi sư muội.
"Đây là Hồ lão sư, Phụ khoa Giáo thụ của Bắc Đô Tam." Tạ Uyển Oánh giới thiệu Hồ bác sĩ với sư huynh: "Hiện tại em đang thực tập với Đỗ lão sư ở Bắc Đô Tam. Hồ bác sĩ và Đỗ lão sư là đồng nghiệp cùng khoa."
Hóa ra là lão tiền bối cùng cấp với Đỗ Hải Uy, La Cảnh Minh khách khí với Hồ bác sĩ: "Chào Hồ lão sư."
Tiền bối tới, bác sĩ cấp dưới ít nhiều cần nghe ý kiến của bác sĩ cao niên tư.
Hồ bác sĩ hỏi: "Nhiếp giáo thụ của các anh rất có kinh nghiệm Nhi khoa. Nhiếp giáo thụ đâu?"
Trong lúc mấy người đang nói chuyện, đại môn khu bệnh có tiếng mở cửa, Nhiếp Gia Mẫn được nhắc tới vội vã tiến vào. Giữa đường tiếp lấy áo blouse trắng hộ sĩ cầm giúp, vừa đi vừa khoác lên người, khi lướt qua trước mặt Hồ bác sĩ, dư quang ánh mắt như bắt được thứ gì đó, nói: "Mắt cô ấy bị làm sao vậy?"
Đại lão bất luận thuộc khoa nào, chỉ dựa vào trực giác hành y nhiều năm là có thể mục trắc ra dị thường của nhân thể.
Bị đồng nghiệp y viện khác nhìn ra bệnh của mình, Hồ bác sĩ trong lòng không biết cảm khái thế nào.
Thấy bà không trả lời, Nhiếp Gia Mẫn cảm thấy bà có điểm kỳ quặc, chỉ là không có thời gian truy vấn, vội vàng theo chân Tạ Uyển Oánh và mọi người tiến vào NICU bệnh phòng, xử lý tình hình hoạn nhi là trọng yếu nhất.
Hài tử được đặt lên Tân Sinh Nhi Cấp Cứu Đài.
Đứa trẻ mới sinh cần được chăm sóc tỉ mỉ như pha lê, do đó bàn cấp cứu sơ sinh không giống giường cấp cứu thành nhân hay giường bệnh thông thường, nó cần rất nhiều cấu hình và công năng đặc thù.
Công năng hàng đầu là khống chế nhiệt độ, bàn cấp cứu của hài tử có các tấm kính hữu cơ quây quanh cộng thêm nắp đậy, bên trong gia ôn, chính là thứ chúng ta thường gọi là lồng ấp (bảo ôn tương). Hệ thống thần kinh trung ương của tân sinh nhi phát triển chưa thành thục, công năng điều tiết thể ôn kém, tân sinh nhi đủ tháng ứng đối với môi trường nhiệt độ thấp đều rất vất vả, dưỡng hao lượng sẽ đạt gấp hai đến bốn lần, gây gánh nặng rất lớn cho tâm phế. Đối với hoạn nhi nguy trọng, đối mặt với nhiệt độ thấp họ hầu như không có năng lực chống đỡ. Bắt buộc phải khống chế tốt nhiệt độ xung quanh, cho bảo bảo một môi trường nhiệt độ tối ưu, giúp bảo bảo nhanh chóng khôi phục kiện khang.
Đề xuất Ngược Tâm: Cả Nhà Lâm Nguy, Vị Hôn Phu Lại Bận Dỗ Linh Thú Ngủ