"Cậu đến Quốc Trị xem bệnh nhân một chút." Do việc gia đình có chút chuyện cần về xử lý, Đỗ Hải Uy ủy thác bác sĩ Tả Lương đi thăm dì Mẫn.
"Vâng, thầy Đỗ." Tả Lương đáp ứng. Bệnh nhân này có chút đặc thù khi xảy ra sự cố đột ngột tại bệnh viện của họ, các việc phía sau cần xử lý tốt, bác sĩ không thể lạnh lùng dẫn đến việc bệnh nhân và người nhà khiếu nại. Tất cả mọi người đều muốn biết lúc đó bệnh nhân gặp tình huống gì mà đột phát bệnh tật.
Lúc bước ra khỏi văn phòng, Tạ Uyển Oánh đi theo sau bác sĩ Tả Lương, nói: "Thầy ơi, em muốn cùng thầy đi thăm bệnh nhân, được không ạ?"
"Được chứ." Tả Lương nói, nhớ mang máng cô và bệnh nhân này quan hệ khá tốt, có cô qua đó an ủi bệnh nhân chắc chắn sẽ tốt hơn.
Được thầy cho phép, lúc tan làm, Tạ Uyển Oánh đến phòng thay đồ thay quần áo xong đi ra chuẩn bị xuống lầu ngồi xe của thầy. Đi đến cửa khu bệnh, đối diện vội vã đi tới một người không nhìn đường suýt chút nữa đâm sầm vào cô.
"Ái chà, cô đi đứng kiểu gì thế, không nhìn người à?" Giọng nói đối diện ra tay trước trách móc cô.
Tạ Uyển Oánh chỉ nghe giọng nói thấy quen tai, nhìn thoáng qua khuôn mặt người đối diện.
Cùng lúc đó, Thẩm Hi Phỉ ngẩng đầu nhận ra khuôn mặt cô thì kêu lên một tiếng, bịt miệng lẩm bẩm: "Sao cô lại ở đây?"
"Tôi thực tập ở đây."
Thẩm Hi Phỉ lại quét mắt nhìn bộ quần áo đời thường trên người cô, giữ thái độ cảnh giác nhất định với lời nói của cô, hỏi: "Cô tan làm à?"
"Phải."
Thẩm Hi Phỉ nhường chỗ cho cô, chỉ mong cô mau chóng rời đi.
Tạ Uyển Oánh đang vội thời gian, trực tiếp lướt qua người cô ta đi mất.
Nhìn thoáng qua bóng lưng cô rời đi, Thẩm Hi Phỉ chạy thình thịch vào khu bệnh, đi đến trước trạm điều dưỡng hỏi thăm: "Cho hỏi bác sĩ Hồ có ở đây không?"
"Hình như không thấy." Điều dưỡng nhìn quanh khu bệnh không thấy bóng dáng bác sĩ Hồ, nói với cô ta: "Cô đi tìm bác sĩ Tô mà hỏi. Cô ấy là người trong nhóm bác sĩ Hồ, có lẽ biết bác sĩ Hồ ở đâu."
Theo hướng chỉ dẫn của điều dưỡng, Thẩm Hi Phỉ đi tìm bác sĩ Tô, lúc đến gần nghe thấy bác sĩ Tô đang phàn nàn với người khác về khối lượng công việc nặng nề của mình.
"Bận chết đi được, bận đến mức tôi sắp liệt rồi. Không biết khi nào nhóm chúng tôi mới có thêm người nữa." Bác sĩ Tô toàn thân như vừa leo lên từ đầm nước sâu, giọng điệu uể oải không chút sức lực.
"Nhóm các cô thiếu người lắm sao?" Vị bác sĩ đang trò chuyện với cô ấy hỏi.
"Lúc nào cũng ít hơn các nhóm khác một hai người. Bác sĩ Hồ người rất nghiêm khắc, người bình thường không thích đến nhóm của bà ấy." Lời này của bác sĩ Tô dường như không mấy đồng nhất với ấn tượng của những người khác về bác sĩ Hồ.
Vốn tưởng bác sĩ Hồ thái độ đối với bệnh nhân không ra gì, sẽ là một bác sĩ khá tản mạn đối với công việc. Đối với chính mình không nghiêm khắc nên mới khắc nghiệt với bệnh nhân, đây là một loại ấn tượng công chúng sai lầm đối với bác sĩ.
Thực tế tình huống là thái độ của một bác sĩ đối với bệnh nhân như thế nào không liên quan đến trình độ kỹ thuật cá nhân của bác sĩ đó.
Có những bác sĩ thái độ đối với bệnh nhân lạnh nhạt nhưng không ngăn cản được kỹ thuật y tế cá nhân vô cùng đáng khen ngợi. Ngược lại, có những bác sĩ nhìn qua thì dịu dàng chu đáo với bệnh nhân nhưng ngặt nỗi luôn không chữa khỏi bệnh cho bệnh nhân. Bệnh nhân phiền não nhất chẳng qua là muốn tìm được một bác sĩ kỹ thuật tốt mà thái độ đối với bệnh nhân cũng tốt, vẹn cả đôi đường.
Chỉ có thể nói thế giới này không có nhiều chuyện hoàn mỹ đến thế.
Một số Đại lão y học thái độ đối với bệnh nhân bình thường như vậy, là dựa trên một loại hiểu biết nào đó của bản thân ông ta đối với y học. Điểm này bệnh nhân cũng không hiểu, chỉ có thể cho rằng bác sĩ đối với bệnh nhân trong lòng có loại oán hận nào đó.
Đã nói rồi, thông thường bác sĩ chỉ có tình cảm riêng tư đối với vòng bạn bè người thân, đối với bệnh nhân không có nhiều vướng mắc tình cảm lợi ích. Bác sĩ chữa bệnh cho bệnh nhân là đối kháng với bệnh ma, không liên quan đến bản thân bệnh nhân, bệnh nhân không cần suy nghĩ lung tung về phương diện này.
Đề xuất Cổ Đại: Song Trùng Sinh: Ta Không Làm Thái Tử Phi