Ánh mắt mỉm cười của Đào sư huynh rơi trên chiếc điện thoại cô đang cầm: Em muốn thông báo tin tức sao?
Tạ Uyển Oánh nhanh chóng bỏ điện thoại lại vào túi.
Giờ cơm trưa.
Phan Thế Hoa đồng học run rẩy đi theo sau cố vấn học tập. Cậu không giống Tạ đồng học, đây là lần đầu tiên được thầy và các sư huynh gọi ra ngoài mời ăn cơm.
Lớp trưởng Nhạc Văn Đồng của họ nghe thấy tình hình này, sau khi đưa hộp cơm cho Cảnh đồng học thì chuồn lẹ là thượng sách.
Bữa cơm hôm nay định sẵn là không mấy bình yên.
Liễu Tĩnh Vân và Hồ Chí Phàm đã đặt một phòng bao nhỏ ở quán ăn đối diện bệnh viện, đợi Tạ Uyển Oánh qua cùng ăn. Đợi đến lúc người tới, đột nhiên phát hiện một đám người không chào hỏi trước kéo đến, hai người tức khắc biến thành gỗ đá.
"Sư tỷ, thầy Nhậm nói không cần gọi điện cho chị." Tạ Uyển Oánh giải thích với đại sư tỷ và anh Hồ nguyên nhân cô không thể báo cáo trước.
"Các em đặt phòng bao mà. Buổi trưa người ăn không đông không sợ thiếu ghế. Chiều mọi người phải đi làm thời gian ăn không dài, thêm vài chiếc ghế là được, nên không cần phiền phức thông báo trước." Nhậm Sùng Đạt nói, "Cơm trưa nay, tôi mời."
"Không không không, thầy Nhậm, thầy khách sáo quá, đương nhiên phải để chúng em mời ạ." Liễu Tĩnh Vân lập tức bày tỏ sự chào đón với thầy và các sư huynh. Nói xong, cô hiểu rõ những gì Nhậm Sùng Đạt nói toàn là cái cớ, thực tế nguyên nhân là pho tượng Phật kia đã đến. Cô thầm nghĩ, cũng tốt. Cô không quản nổi một số thói quen xấu của bạn trai mình. Có bác sĩ điều trị đích thân đến quản lý là tốt nhất.
Hồ Chí Phàm nháy mắt với bạn gái: Này, người đó đang—
"Thầy Đào, thầy ngồi đâu ạ?" Liễu Tĩnh Vân không để ý đến ánh mắt của anh, hỏi tiền bối.
"Tùy ý." Đào Trí Kiệt đáp.
Một đám người tùy ý kéo ghế ngồi xuống, chiều ai nấy đều phải đi làm, tranh thủ thời gian ăn cơm là quan trọng.
Tạ Uyển Oánh đi ra ngoài giúp gọi một hộp cơm gửi cho bác sĩ Tống đang trực, đây là việc Hoàng sư huynh dặn dò. Lúc quay lại thấy Hoàng sư huynh vẫy tay với cô: "Oánh Oánh, ngồi đây này."
Chiếc ghế trống ở giữa kẹp giữa Tào sư huynh và thầy Nhậm. Không nghĩ ngợi nhiều, Tạ Uyển Oánh đi tới ngồi xuống.
Mọi người nhiệt tình thảo luận thực đơn. Duy chỉ có Hồ Chí Phàm như một con gà trống bại trận ủ rũ cúi đầu, tâm phiền ý loạn gõ gõ đôi đũa trong tay.
Đào Trí Kiệt không lên tiếng nói anh ta, không cần tự mình mở miệng. Người ta là người hướng dẫn ưu tú, dẫn theo một Phan đồng học tới là chuẩn bị để sinh viên phát huy tác dụng. Phan Thế Hoa mồ hôi nhễ nhại, đi ăn một bữa cơm với sư huynh là phải trả giá đắt, cho nên họ khâm phục chết Tạ đồng học hết lần này đến lần khác dám ra ngoài ăn cơm cùng các tiền bối.
"Có lời gì em cứ nói với anh ta đi." Liễu Tĩnh Vân với tư cách sư tỷ, khá thiên vị sư đệ, khuyến khích Phan đồng học giáo dục bạn trai mình.
Bác sĩ giáo dục bệnh nhân không được làm bừa, phải tránh làm bệnh nhân sợ chạy mất. Phan Thế Hoa nỗ lực tìm từ ngữ trong não, trước tiên quan tâm bệnh nhân: "Dạo này anh thấy cơ thể thế nào?"
"Rất tốt, cực kỳ tốt." Hồ Chí Phàm ngẩng cao đầu, bày tỏ tư thế anh dũng sẵn sàng hy sinh bất cứ lúc nào.
Liễu Tĩnh Vân đảo mắt.
"Bác sĩ Đào nói anh đã lâu không quay lại bệnh viện tái khám theo thời gian đã hẹn." Phan Thế Hoa nói với bệnh nhân, "Như vậy không được đâu. Bệnh của anh cần phải tái khám. Bác sĩ cần biết anh có uống thuốc đàng hoàng không, có sửa đổi thói quen ăn uống sai lầm trước đây không, để tránh bệnh tái phát."
"Có có có, thuốc tôi có uống mà, đâu dám không uống." Hồ Chí Phàm cam đoan lần nữa mình là một bệnh nhân ưu tú tuân thủ y lệnh.
"Nghe nói chiều nay anh vừa hay có rảnh, đến bệnh viện làm cái tái khám đi." Phan Thế Hoa thừa cơ đề nghị.
Đề xuất Cổ Đại: Nam Quỷ U Ám Nhòm Ngó Ta Nhiều Năm