"Bây giờ các cậu muốn thế nào?" Quan bác sĩ tiếp tục hỏi: "Các cậu cho rằng cô ta sẽ muốn làm gì bệnh nhân đó sao? Hay là các cậu nói với Đỗ bác sĩ, bảo Đỗ bác sĩ đề phòng chút? Cái người này đúng là đáng ghét, vấn đề là tôi thấy cô ta làm chuyện này có hại không có lợi cho cô ta, không có động cơ. Chẳng lẽ cô ta có tư thù với bệnh nhân đó?"
Chuyện tư thù này, nếu Hồ bác sĩ vì chuyện tráo đổi kỳ thi của mẹ cô năm đó mà nảy sinh ý định giết người thì chắc chắn là không thể nào. Kỳ thi năm đó dù có hắc ám nhưng vô dụng vì kỳ thi không có giá trị thuộc chế độ tiến cử, tiết lộ cũng vô ích. Mân a di đã sớm nói rồi, chuyện đã qua truy cứu vô nghĩa.
Giống như Quan bác sĩ phân tích, động cơ gây án của Hồ bác sĩ không tồn tại. Những điều này Tạ Uyển Oánh đã bình tĩnh suy nghĩ hết rồi, cho nên nói những vấn đề này phải hỏi đương sự Mân a di trước.
Mân a di dù có hoàn toàn tỉnh lại, vì nghĩ cho bệnh tình của Mân a di, tốt nhất đợi vài ngày nữa đợi tim của Mân a di hoàn toàn ổn định rồi hãy hỏi. Làm bác sĩ là cần phải cân nhắc toàn diện cho bệnh nhân bao gồm cả bệnh tình của bệnh nhân.
Thực ra Mân a di ở Quốc Trị rất an toàn, Tạ Uyển Oánh cho rằng hoàn toàn không cần vội. Hồ bác sĩ thực sự có vấn đề gì thì chạy không thoát đâu.
Những người khác nghe xong lời này của cô sau khi bình tĩnh lại cũng cho rằng là lý lẽ này rồi.
"Oánh Oánh."
Tào sư huynh lên tiếng... Tạ Uyển Oánh im lặng đợi sư huynh mở lời, biết chuyện này làm phiền đến nhiều tiền bối qua hỏi như vậy, chứng tỏ cô có chỗ nào đó làm chưa ổn.
"Chúng tôi đều biết em rất bình tĩnh, nhưng thỉnh thoảng, có thể không cần bình tĩnh như vậy đâu."
Cứ ngỡ Tào sư huynh định chỉ điểm cô chỗ nào làm chưa ổn là do không đủ bình tĩnh suy nghĩ, kết quả Tào sư huynh nói là não cô bình tĩnh quá mức rồi. Tạ Uyển Oánh kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Tào sư huynh.
Hai lúm đồng tiền nhỏ nơi khóe môi Tào Dũng mỉm cười với cô, nụ cười đó mang theo một tia thương xót.
Một người quá mức bình tĩnh, tương đương với quá mức đồng tường thiết bích, thực ra tổn thương có lẽ là chính mình. Vì trái tim mỗi người đều làm bằng thịt sẽ có những chỗ yếu đuối, mãi ép mình bình tĩnh không phải chuyện tốt, vi phạm quy luật sinh lý của con người. Đây cũng là điều anh luôn nói với cô, phải học cách để não bộ thư giãn thích hợp, dù cô có riêng tư tùy hứng một chút với người quen thì cũng hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Tào sư huynh là một người rất ôn nhu.
Tạ Uyển Oánh lại nghĩ, nhưng làm bác sĩ là phải bình tĩnh, Phó lão sư chẳng phải giống như người máy lúc nào cũng rất bình tĩnh sao?
Đợi cô phóng tầm mắt nhìn một vòng những người đang ngồi lúc này, từng gương mặt thần thái ánh mắt tiết lộ ra đều không khác gì lời khuyên của Tào sư huynh dành cho cô.
Phó Hân Hằng nhận được ánh mắt của cô, một cái nhíu mày chặn ngược lại.
Đừng có lôi anh ra so sánh với cô. Anh có người máy đến mấy cũng không có cái não "một gân" khủng khiếp như cô.
Người bình thường, dù là người máy, thấy người bên cạnh mình dường như bị ám hại, phản ứng đầu tiên sẽ là mình có bị hại giống vậy không, vì con người đều sợ chết. Giống như cô lạnh lùng phân tích một đống đối phương không có động cơ và không gian gây án còn trấn định hơn cả thần thám chuyên nghiệp, chẳng trách nghe nói đám cảnh sát Hồ Chí Phàm nói có thể kéo cô nhập bọn rồi.
Trà nước đã lên. Sau khi uống ngụm trà, cảm xúc mọi người bình tĩnh lại quay về thảo luận bệnh tình của Cảnh Vĩnh Huy.
"Tình hình em trai em là thế này. Hạ khâu não hiển thị có Não Ngạnh." Tào Dũng chính thức thông báo cho người nhà bệnh nhân: "Hôm qua sau khi nhận được báo cáo đã bắt đầu dùng thuốc cho cậu ấy rồi. Tạm thời không có đề nghị khai đao, điểm lưu ý có thể tập trung trước vào phẫu thuật của Cốt khoa. Nếu cần, đến lúc Cốt khoa phẫu thuật tôi có thể qua xem thậm chí giúp một tay."
Đề xuất Cổ Đại: Gả Đi Xung Hỷ, Tiền Phu Từng Tử Trận Bỗng Phát Điên