Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1916: Quá ngượng ngùng

Hai nhóm người trong và ngoài cửa trực tiếp đối mặt nhau.

Cảnh tượng này thật hùng vĩ, hùng vĩ đến mức tim ai nấy đều chấn động, từng người đều biến thành khúc gỗ.

Tại sao tiểu sư muội lại đứng ngoài nghe thấy? Hoàng Chí Lỗi đẩy gọng kính lườm Tống Học Lâm: Con mèo lười này là đồ ngốc à? Dám đưa cô ấy qua đây nghe trộm?

Tống Học Lâm lườm lại tiền bối: Chính mình mới là người bị hại, không được thông báo trước thì làm sao biết có chuyện. Giờ hay rồi, cùng bị kéo vào hiện trường "xã tử" (nhục nhã) rồi. Không chừng quay lại Tạ bác sĩ nghi ngờ anh là đồng phạm.

Tào Dũng cảm thấy ngũ quan trên mặt mình đông cứng lại.

Những người khác trong văn phòng càng là gà bay chó nhảy. Thường Gia Vĩ muốn tìm cái lỗ để chui xuống, không biết cô đã nghe thấy bao nhiêu, không biết cô có nghe thấy anh đem bí mật của cô thọc ra ngoài không, sớm biết vậy dù thế nào anh cũng chết sống không mở miệng.

Tay Phó Hân Hằng lau lau trán, sự ngượng ngùng này đối với anh là chưa từng có.

Mắt Chu Tuấn Bằng nhìn lên trần nhà, nghĩ thầm xấu hổ đến tận nhà bà ngoại rồi.

Cảnh Vĩnh Triết xoay người đi, không dám, hoàn toàn không dám nhìn vào ánh mắt và sắc mặt của tất cả các sư huynh tiền bối lúc này.

"Cái đó..." Tạ Uyển Oánh giơ điện thoại lên nói: "Người nhà Mân a di gửi tin nhắn cho em, nói Mân a di có thể mở mắt, có lẽ sẽ hoàn toàn tỉnh lại trong hai ngày tới. Em nghĩ vấn đề không lớn... Tào sư huynh có thể không cần vội qua hội chẩn."

Cô đây là đang đưa bậc thang cho anh xuống sao? Ánh mắt Tào Dũng lướt qua mặt cô.

Trong lòng Tạ Uyển Oánh nghĩ, Tào sư huynh qua hỏi chắc chắn là vì bệnh nhân, vậy chắc là được bác sĩ bên Quốc Trị thông báo qua hội chẩn cho Mân a di.

Không hổ là tiểu sư muội học thuật "một gân", đã hỗ trợ hoàn hảo cho cái cớ học thuật mà họ đã định sẵn. Hoàng Chí Lỗi đứng sau nghe mà có thể tưởng tượng được tâm trạng của Tào sư huynh chắc chắn là vừa khóc vừa cười.

Khóe môi Tào Dũng giật giật, một bàn tay nhịn không được vươn ra, muốn xoa xoa cái đầu nhỏ đáng yêu của cô rồi.

"Mân a di?" Thường Gia Vĩ nghe thấy mấy chữ này của cô liền nhanh chóng phản ứng lại, tiến lại gần hỏi: "Bệnh nhân đó em quen sao? Là dì của em à?"

"Mân a di là bạn cũ của mẹ em." Đến nước này Tạ Uyển Oánh thành thật nói ra, dù sao nhóm Tào sư huynh chắc chắn đã biết thông tin từ Quốc Trị rồi. Vì cô đã từng nhắc chuyện này với Thạch bác sĩ bên Quốc Trị.

"Cậu biết bệnh nhân là dì của cô ấy?" Thường Gia Vĩ một tay vỗ vai Hoàng Chí Lỗi hỏi.

Hoàng Chí Lỗi bĩu môi, sớm đoán được gã đào hoa này chẳng biết gì cả, trước đó nói muốn giúp tiểu sư muội che giấu bí mật là đã làm một trò cười rồi.

Thường Gia Vĩ tỉnh ngộ ra mình bị mọi người chơi xỏ, nhảy dựng lên mắng họ xối xả: "Cậu lừa tôi, Tào Dũng!"

Cái gì mà vì bệnh nhân mà đến hỏi anh? Bệnh nhân tỉnh rồi, căn bản không thể nào Quốc Trị lại mời Thần Kinh Ngoại Khoa qua hội chẩn được.

"Có mời có mời mà." Hoàng Chí Lỗi nói với anh: "Có giấy hội chẩn mà."

"Các cậu không cần lừa tôi nữa. Không, là các cậu hợp mưu lừa tôi!" Thường Gia Vĩ không ngốc nữa, sẽ không mắc bẫy của họ nữa.

Để phối hợp diễn kịch thì tùy tiện viết một tờ giấy hội chẩn giả không khó, viết xong xé đi là được. Chỉ có thể nói là người bên Quốc Trị thông đồng với Tào Dũng lập một cái bẫy để lừa anh moi lời từ miệng anh.

Chẳng còn cách nào, từ khi biết được tình huống như vậy, Thạch Lỗi và Đô Diệp Thanh càng nghĩ càng thấy chuyện này rất kỳ quặc, đi nói với Thân Hữu Hoán. Thân Hữu Hoán tìm hiểu xong thông báo cho Tào Dũng. Một nhóm người suy đi tính lại cho rằng cạy miệng từ Thường Gia Vĩ thì tốt hơn, hỏi xem chuyện có nghiêm trọng hay không rồi tính.

"Oánh Oánh, em vào đây cho tôi, hôm nay em phải nói cho rõ ràng."

Đề xuất Hiện Đại: Hẹn Hò Với Anh Đi, Sẽ Rất Thú Vị Đấy
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện