Chỉ có loại bác sĩ nào mới không sợ những nhân tố phi y học của phẫu thuật này, chắc chắn là bác sĩ có kỹ thuật tốt đến mức sở hữu sự siêu cấp tự tin.
Các tiền bối có mặt dường như cần phải nhìn nhau rồi, cảm thấy mình trước mặt một hậu bối dũng cảm tiến lên mà lại ưu tiên bảo thủ kỹ thuật thì có chút mất mặt.
Gương mặt cúi xuống của Đỗ Hải Uy thoáng hiện ý cười, là lão sư đều sẽ thích loại học trò có kỹ thuật chống lưng thế này, chỉ có mô thức tư duy giữ vững nguyên tắc mới vĩnh viễn không bị bệnh nhân dắt mũi. Làm bác sĩ đừng tưởng rằng kiêng dè bệnh nhân và người nhà gây chuyện là chuyện tốt, thực tế ngược lại, bạn càng kiêng dè thì càng dễ tự mình chột dạ bị đối phương nắm thóp đến lúc đó sẽ hành bạn một trận.
"Em có tán thành suy nghĩ của cô ấy không?" Quay đầu, Đỗ Hải Uy hỏi lại một lần nữa sinh viên còn lại.
"Có ạ." Cảnh Vĩnh Triết gật đầu.
Sự bày tỏ thẳng thắn của cậu chứng minh trước đó sự do dự của cậu là nhất trí với suy nghĩ của Tạ đồng học, chỉ là thiếu đi chút dũng cảm đó. Bây giờ được Tạ Uyển Oánh nói ra, dũng khí đã trào dâng rồi. Giống như Tạ đồng học đã nói, đối với cậu chỉ có nắm chắc kỹ thuật của bác sĩ, mới có thể nắm giữ quyền chủ động.
"Tốt, tranh thủ lúc bệnh nhân làm Tràng Kính trong đoạn thời gian này, phương án cụ thể do em cấu tứ, soạn thảo xong đưa cho tôi, đến lúc đó, em sẽ làm nhất trợ (phụ mổ chính)." Đỗ Hải Uy quyết định. Nếu chỉ là phẫu thuật bộ phận cổ tử cung, quy mô phẫu thuật rất nhỏ không cần khai phúc (mở bụng), để sinh viên y khoa làm trợ thủ vừa hay có thể luyện tay...
"Vâng, thưa lão sư." Cảnh Vĩnh Triết đứng thẳng lưng trả lời, lòng bàn tay nắm bút hơi nóng lên.
Sau khi tan làm, Tạ Uyển Oánh cùng Cảnh đồng học vội vàng đến Quốc Hiệp. Nghe nói sau khi kết quả kiểm tra của Cảnh Vĩnh Huy có, chiều nay các bác sĩ cũng đã họp thảo luận phẫu thuật, họ có thể hỏi bác sĩ chủ trị về kết quả cuộc họp.
Đến Cốt khoa 3 Quốc Hiệp, giờ tan làm các lão sư đều đã đi hết. Cảnh Vĩnh Triết và Tạ Uyển Oánh đến phòng bệnh thăm bệnh nhân.
Từ khi có mẹ đến bên cạnh, tinh thần và sắc mặt của Cảnh Vĩnh Huy đã tốt hơn chút, nằm nửa người trên giường. Cảnh mẫu từng thìa từng thìa tỉ mỉ đút cho con trai út uống nước. Mẹ ruột và mẹ kế hoàn toàn khác nhau, có trải nghiệm từng mang thai mười tháng cốt nhục liền tâm, đối với con ruột của mình là yêu thương đến tận xương tủy.
Thấy có người đến cửa, Cảnh Vĩnh Huy là người phản ứng trước, nói: "Mẹ, anh và chị đến rồi."
Một lần lạ hai lần quen, em trai cậu đã gọi Tạ đồng học như chị ruột chị họ vậy, có thể thấy tính thân hòa của Tạ đồng học rất cao. Cảnh Vĩnh Triết nghe thấy gương mặt cứng nhắc không khỏi mỉm cười.
Cảnh mẫu cảm thấy ngại, cảm thấy làm phiền bạn học của con trai lớn, quay đầu đặt thìa xuống định đi lấy ghế cho Tạ Uyển Oánh: "Tạ bác sĩ, cháu ngồi đi."
"A di, không sao đâu ạ." Tạ Uyển Oánh không để trưởng bối lấy, muốn ngồi ghế cô tự mình làm được.
Cảnh Vĩnh Triết bảo mẹ mình đi ra ngoài, hỏi xem hôm nay bác sĩ có tìm người nhà nói chuyện không.
Vừa hay Cảnh mẫu muốn hỏi con trai lớn học y vấn đề này, nói: "Hôm nay có một Lưu bác sĩ qua đây, nói là có thể cần tìm mẹ làm chuyện gì đó, cầm bút bảo mẹ làm gì đó. Mẹ nói mẹ không được, có chuyện gì thì cần tìm con."
Lưu bác sĩ là bác sĩ trong nhóm của Thường Gia Vĩ rồi, có khả năng sẽ làm trợ thủ khi bệnh nhân phẫu thuật, cho nên phụng mệnh đến tìm người nhà ký giấy đồng ý phẫu thuật, mới có hành động bảo Cảnh mẫu cầm bút.
"Bác sĩ có nói kết quả kiểm tra đã có chưa ạ? Có bác sĩ của khoa khác qua xem em trai không ạ?" Cảnh Vĩnh Triết nghe thấy dường như phẫu thuật của em trai đã được sắp xếp, vội vàng hỏi từng câu một với mẹ. Chủ yếu là kết quả kiểm tra trước đó hiển thị em trai có rủi ro về phương diện sọ não, không biết sau khi kết quả kiểm tra có thì Thần Kinh Ngoại Khoa có đến hội chẩn cung cấp ý kiến gì không.
Đề xuất Xuyên Không: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy, Phát Triển Hoàn Toàn Dựa Vào BUG