Một vụ bạo lực gia đình sở dĩ có thể hình thành, là do một đám người thân xung quanh nhu nhược chỉ biết khuyên hòa, về bản chất chính là trợ trụ vi ngược.
Cái hố đợi quân vào rọ đã được thiết lập xong.
Nhận được thông báo qua điện thoại của con trai lớn, Cảnh ba ngay chiều hôm đó đưa bà mẹ kế Vương Thúy của hai anh em họ đến Bắc Đô Tam.
Không sắp xếp phẫu thuật, Tả Lương bác sĩ phụng mệnh Đỗ Hải Uy chuyên tâm đưa hai sinh viên ra khu bệnh nội trú đón tiếp người nhà sinh viên.
Cảnh ba vừa bước chân vào khu bệnh nội trú, đầu tiên là điểm danh con trai lớn, lớn tiếng gọi: "Cảnh Vĩnh Triết."
"Cậu ấy ở đây." Không để sinh viên đáp lời, Tả Lương giành trước gọi người qua.
Bị người ta chặn họng, Cảnh ba không vui nghĩ thầm là ai, dìu Vương Thúy đi tới hỏi: "Tôi tìm con trai tôi. Anh giúp nó trả lời làm gì, anh là gì của nó?"
"Tôi là bác sĩ ở đây, là thầy của cậu ấy." Tả Lương nói, không đợi Cảnh ba hỏi tiếp, đánh mắt nhìn Vương Thúy: "Bà ấy là bệnh nhân à?"
"Vâng, bác sĩ." Với tư cách là bệnh nhân, Vương Thúy sốt sắng muốn chữa bệnh, cướp lời Cảnh ba đáp lời bác sĩ.
"Tôi đã sắp xếp giường bệnh cho bà rồi, hai người cầm giấy báo nhập viện xuống lầu nộp tiền ký quỹ nhập viện đi." Tả Lương dặn dò người nhà bệnh nhân.
Cùng lúc đó Tạ Uyển Oánh hạ bút như chớp, viết xong giấy báo nhập viện đưa cho Cảnh ba.
Cảnh ba không nhận, chỉ tay vào con trai lớn: "Nó đi nộp tiền. Chúng tôi là bố mẹ nó, trong túi không có tiền, nó là con trai chúng tôi, do nó bỏ tiền."
Một người bố thật là lý trực khí tráng.
Tạ Uyển Oánh chẳng thèm để ý đến ông ta, chuyển tờ đơn vào tay Vương Thúy. Để bản thân bệnh nhân tự xem mà làm, là muốn giữ mạng hay muốn quỵt nợ.
"Đã nói rồi. Do nó nộp tiền." Cảnh ba quay đầu lại thấy vậy, tiếp tục lấy ngón tay chỉ vào con trai lớn.
"Cậu ấy là sinh viên lấy đâu ra tiền." Tả Lương nói.
"Chúng tôi biết nó có tiền mà, em trai nó chữa bệnh ở thủ đô, không phải nó đưa tiền thì ai đưa." Trước khi đến Cảnh ba chắc chắn đã tính toán kỹ rồi.
Hai người họ nhất định tìm Cảnh Vĩnh Triết giới thiệu khám chữa bệnh, mục đích đâu chỉ là tìm danh y chữa bệnh, quan trọng hơn là tiền. Chi phí khám bệnh khổng lồ, loại quỷ lợi ích chấp niệm với tiền bạc như Cảnh ba thì bỏ ra một xu cũng như cắt thịt chảy máu, sẽ không nỡ đâu.
Có nỡ hay không, nếu bản thân bệnh nhân ý thức tỉnh táo có quyền tự chủ, thì phải xem quyết định của chính bệnh nhân. Điểm này bác sĩ lâm sàng theo pháp lý đều sẽ không để ý đến Cảnh ba đang gào thét.
Tạ Uyển Oánh vô cùng bình tĩnh thay lão sư cầm lấy bệnh lịch Vương Thúy mang tới mở ra.
Vương Thúy mắc bệnh phụ khoa gì?
Là Cung Cảnh Nham (Ung thư cổ tử cung).
Càng là người xấu thì càng tiếc mạng, Vương Thúy không ngốc đâu, đã nghe ngóng về căn bệnh này và biết rằng nếu tìm được bác sĩ giỏi khai đao thì cái mạng này của bà ta sẽ không chết ngay được.
"Bà mau bảo ông ấy đi nộp tiền đi. Giường bệnh này của bà chỉ có thể giữ đến trước năm giờ chiều thôi. Bệnh nhân ở các bệnh viện Tam Giáp thủ đô đều xếp hàng dài chờ làm thủ tục nhập viện đấy." Tạ Uyển Oánh nói với Vương Thúy.
Vương Thúy nghe xong lời cô thì đang do dự.
Cảnh ba túm lấy con trai lớn không buông: "Cảnh Vĩnh Triết, mẹ mày bị bệnh mày bỏ tiền là thiên kinh địa nghĩa. Cần tao nói chuyện mày không hiếu thảo cho người khác nghe không?"
Nếu một người thân muốn chỉnh bạn đến chết thì đó là điều dễ dàng nhất.
"Bố, nếu bố nói vậy thì chuyện bố đánh gãy chân em trai con sẽ nói cho cảnh sát nghe, bố cũng phải vào tù ngồi đấy." Cảnh Vĩnh Triết cuối cùng cũng nói ra câu nói bị ông bà nội ngăn cản mấy năm nay không thể thốt ra lời.
"Mày dám kiện tao? Tao là bố chúng mày, chúng mày là con tao, tao muốn đánh thế nào thì đánh. Nó bị tao đánh gãy chân cũng là đáng đời." Cảnh ba hầm hầm nói.
"Được, câu này bố đi mà nói với cảnh sát. Còn nữa, câu này vừa nãy tất cả mọi người ở đây đều nghe thấy rồi, chứng minh bố thực sự đã đánh gãy chân em trai con." Cảnh Vĩnh Triết lần này rất cứng rắn muốn đại nghĩa diệt thân.
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Thư Thành Pháo Hôi Trưởng Tỷ Của Hào Môn Đối Chiếu Tổ