"Sau này nhớ kỹ đừng có nhẹ dạ tin lời người khác bôi nhọ tôi và Phó lão sư của em nữa, chúng tôi phải tốt hơn Tào sư huynh của em nhiều lắm." Biết chỉ nói những lời này đối phó với người "một gân" như cô là không đủ, Thường Gia Vĩ bồi thêm một câu, "Lát nữa chúng ta thảo luận một chút về bệnh tình em trai bạn học của em."
Hóa ra Thường lão sư đến sớm nói một tràng lời là để tìm chỗ riêng tư thảo luận bệnh của em trai Cảnh bạn học. Tạ Uyển Oánh hiểu nỗi khổ tâm của tiền bối rồi, đi theo tiền bối.
Đợi hai người họ đi được một đoạn xa rồi, Chương Tiểu Huệ và Hoàng Bội Bội mới hoàn hồn lại.
"Trời ạ. Tiểu Huệ." Hoàng Bội Bội không biết hình dung trạng thái hiện tại bọn họ nhìn thấy này thế nào, "Thường lão sư hiểu lầm cậu rồi."
Sắc mặt Chương Tiểu Huệ xám ngoét, quay người hét lớn một tiếng: "Tôi không có!"
Gió bấc vù vù, che lấp hết mọi ồn ào, Thường Gia Vĩ đi xa căn bản không nghe thấy tiếng cô ta hét.
"Tớ thấy cô ta thực sự giỏi đấy. Nghe nói cùng Tào sư huynh ăn cơm, cùng Đào sư huynh ăn cơm, hiện tại lại cùng Thường lão sư ăn bữa sáng." Trong miệng Hoàng Bội Bội lưu lộ ra một giọng điệu chua loét. Nếu đổi lại là cô ta, cùng mấy vị sư huynh thầy giáo luân phiên ăn cơm, chắc sướng phát điên mất... Chỉ là vừa nãy bọn họ nhìn thấy là Tạ Uyển Oánh một bộ dáng vẻ dường như không quan tâm đối với những chuyện này.
Tạ bạn học không phải không quan tâm, Tạ bạn học là cảm thấy ngại khi ăn không uống không bữa cơm của các thầy sư huynh. Người ta thầy giáo mời ăn cơm phải tốn tiền, cô một sinh viên và sư muội dựa vào đâu để đại lão tốn tiền chứ.
Hoàng Bội Bội lại quay đầu, thấy Chương Tiểu Huệ sắc mặt tức đến xanh, đưa ra một hạng mục hoài nghi: "Thường lão sư tin tưởng không nghi ngờ cậu và người đó đang nói chuyện yêu đương, liệu có ai đã nói gì với Thường lão sư không?"
Cố ý ở bên tai Thường Gia Vĩ tạo tin đồn trung thương danh tiếng của cô ta. Chương Tiểu Huệ không khỏi nảy ra ý nghĩ giống như Hoàng Bội Bội, nếu không Thường Gia Vĩ sao lại cố chấp không tin lời thanh minh của cô ta như vậy.
"Đối phương làm như vậy là ôm mục đích gì? Là sợ cậu đến cướp ai sao?" Hoàng Bội Bội giúp cô ta nghĩ, "Tiểu Huệ, cậu là có hảo cảm đối với Tào sư huynh đúng không?"
Là con gái ai mà không thích Tào sư huynh chứ. Tào sư huynh có bản lĩnh, làm việc ôn nhu thể thiếp nhưng không lôi thôi có đảm đương, không nói con gái, con trai đều thích.
Nhưng Tào sư huynh từ trước đến nay không thèm nhìn thẳng bọn họ ba người một cái.
(Tào Dũng: Nhìn các cô làm gì. Chí bất đồng đạo bất hợp mà.)
"Alo." Hoàng Bội Bội cầm điện thoại lên, nghe đối diện là Thẩm Hi Phỉ tìm bọn họ, "Tớ và Tiểu Huệ ở bên ngoài. Vừa nãy gặp Thường lão sư."
"Các cậu gặp Thường lão sư sao? Có giúp tớ hỏi xem có thể giúp tớ bắc cầu đến Phụ Sản Khoa của Bắc Đô Tam không?" Thẩm Hi Phỉ gấp giọng hỏi. Xem ra cô ta ở lại Quốc Hiệp là không thể rồi, chỉ có thể ra bệnh viện bên ngoài tìm cơ hội việc làm, Phụ Sản Khoa Bắc Đô Tam đối với sinh viên y chuyên ngành Phụ Sản Khoa là lựa chọn rất tốt.
"Làm gì có cái này—" Lời này Hoàng Bội Bội chỉ có thể nói được một nửa, lại nhìn sắc mặt khó coi của Chương Tiểu Huệ đến nay vẫn chưa khôi phục lại.
"Thường lão sư và Tiểu Huệ quan hệ tốt, để Tiểu Huệ giúp tớ nói xem sao đi." Thẩm Hi Phỉ yêu cầu.
Quan hệ tốt của Chương Tiểu Huệ và Thường lão sư e rằng sắp thành thì quá khứ rồi. Hoàng Bội Bội tạm thời không dám đem lời này công khai nói rõ.
Còn về Chương Tiểu Huệ nghe thấy bọn họ nói chuyện đã nhấc chân bỏ đi.
"Thường lão sư không thích Tiểu Huệ nữa sao?" Thẩm Hi Phỉ kinh ngạc, "Thường lão sư thích nghe Tiểu Huệ hát mà."
"Ừm." Hoàng Bội Bội cũng nghĩ không thông tại sao một công tử đào hoa lại biến thành thích phong cách mọt sách như Tạ Uyển Oánh.
"Thường lão sư và Tạ Uyển Oánh ở cùng nhau?!" Thẩm Hi Phỉ hét lớn một tiếng, chịu đả kích nặng nề.
"Hay là cậu đi cầu—"
Cầu Tạ Uyển Oánh? Thẩm Hi Phỉ muốn đâm đầu vào tường cho xong.
Đề xuất Hiện Đại: [Toàn Chức Cao Thủ] Giải Nghệ Rồi Tái Xuất Từ Giải Đấu Thách Thức Với Vai Trò Mới