Xử lý xong việc nhập viện của bệnh nhân, Thường Gia Vĩ tiếp tục tranh luận lý lẽ với đối phương: "Khách sáo thì không cần, đây là việc tôi nên làm. Tối nay Oánh Oánh cùng hai chúng tôi ăn cơm, cậu không nên phát biểu ý kiến lung tung. Sau này chúng tôi sẽ còn mời cô ấy ra ngoài ăn cơm nữa. Không chỉ có chúng tôi mời cô ấy ăn cơm đâu. Đào Trí Kiệt, Đàm Khắc Lâm đều từng mời cô ấy ăn cơm rồi. Cậu đơn độc nhắm vào hai chúng tôi là vô lý, không công bằng, không công bằng với chúng tôi và cũng không công bằng với cô ấy."
"Họ lúc đó mời cô ấy ăn cơm là vì là thầy giáo hướng dẫn. Huống hồ, Đàm Khắc Lâm chưa từng mời cô ấy ăn cơm mấy lần. Đàm Khắc Lâm cũng là người Bắc Đô đấy thôi." Nhậm Sùng Đạt phản bác.
"Sao cậu có thể trông chờ một người mặt bài tây thường xuyên mời người ta ăn cơm được, hắn không có cảm xúc đâu." Thường Gia Vĩ không chấp nhận luận điểm này của anh.
"Cậu nói thế, Phó Hân Hằng cái tên người máy đó sao lại mời người ta ăn cơm được..." Nhậm Sùng Đạt lại phản kích.
"Có gì lạ đâu. Người mặt bài tây không biết nhân tình thế thái. Người máy sẽ dựa theo nhu cầu mà nhập chương trình."
Hai vị thầy giáo càng cãi càng xa rời thực tế, quên mất tại hiện trường có ai đang ngồi nghe.
Tim Tạ Uyển Oánh đập thình thịch tăng tốc, không dám nhìn sắc mặt Phó lão sư.
"Phó Hân Hằng có đang nghe ở phía đối diện không?" Nhậm Sùng Đạt cảm ứng được thông tin cảnh báo phát ra từ Tạ bạn học ở đối diện, hỏi.
"Đúng, cậu ấy ở đây. Cậu có muốn nói với cậu ấy vài câu không." Thường Gia Vĩ đưa điện thoại đến trước mặt bạn cũ.
Phó Hân Hằng liếc nhìn anh ta một cái: Cậu hẹn con gái ra ngoài lấy tôi làm mồi nhử, cãi nhau với người ta lại kéo tôi làm đệm lưng, quả thực đúng như Nhậm Sùng Đạt nói cậu đủ mặt dày đấy.
Thường Gia Vĩ sờ sống mũi, có chút ngại ngùng, nói: "Chuyện này hoàn toàn không thể trách tôi được, là Nhậm Sùng Đạt khơi mào trước. Hơn nữa, chúng tôi mời cô ấy ra ngoài ăn cơm có tội sao? Cậu ta cứ ngăn cản nói chúng tôi như vậy là có ý gì?"
Nghĩ lại thì đúng là cái lý này không sai. Vừa nãy nghe lời Nhậm Sùng Đạt trong lòng anh cũng không vui. Phó Hân Hằng nhận lấy điện thoại, giọng nói hơi trầm xuống: "Cô ấy có tự do lựa chọn ăn cơm cùng ai, không ai có tư cách ngăn cản cả."
Người máy nói chuyện giọng điệu cứng như sắt vậy. Chao ôi, Nhậm Sùng Đạt gãi gãi đầu, biết tấm sắt này không dễ đối phó: "Được rồi, là cô ấy muốn ra ngoài ăn cùng các cậu." Chỉ có thể quay đầu tự tìm sinh viên về hỏi cho ra nhẽ thôi.
Phó Hân Hằng cũng không muốn làm mọi chuyện quá căng thẳng, hứa rằng: "Chúng tôi ăn cơm xong sẽ quay về bệnh viện xem bệnh nhân."
Nghe thấy lời này, Nhậm Sùng Đạt một lần nữa cảm ơn họ: "Không cần gấp, các cậu cứ thong thả mà ăn. Chúng tôi phải đi xe từ sân bay về bệnh viện sẽ không nhanh lắm đâu, giường bệnh và khoa phòng đã sắp xếp xong rồi, cứ để bệnh nhân nghỉ ngơi một lát rồi tính."
Trao đổi công việc xong xuôi, điện thoại cúp máy.
Tạ Uyển Oánh hai tay nhận lại điện thoại từ Phó lão sư đưa trả, may mà thầy không nói cô là người bận rộn nữa.
Ba người tiếp tục ăn cơm. Người ta bảo thong thả ăn, nhưng họ nào dám thực sự không để bệnh nhân trong lòng. Làm bác sĩ là vậy đấy, có bệnh nhân cần xem, muốn ăn một bữa cơm tử tế cũng chẳng còn tự do.
Thường Gia Vĩ tiện thể giới thiệu ca bệnh này cho bạn cũ: "Chức năng tim cũng không tốt, ho, thở khò khè, tôi đoán, từ phim chụp mà xem, có lẽ vấn đề Chi Khí Quản Viêm lớn hơn vấn đề Phế Viêm."
Ngồi bên cạnh Tạ Uyển Oánh nghe vậy, có thể cảm nhận được Thường lão sư với tư cách là bạn thân của Phó lão sư, qua vài lần thể hiện có thể coi là nửa bác sĩ chuyên khoa Tâm Hung Ngoại rồi, những lời phát biểu không giống với bác sĩ Cốt Khoa thông thường.
Vị bạn học bị người ta gọi là công tử đào hoa này của anh không thể xem thường. Thường Gia Vĩ lúc đầu chọn Cốt Khoa hoàn toàn là do tính tình phóng khoáng, không giống các sinh viên y khác khi chọn khoa nào đều lo ngại đủ điều.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Ngày Chọn Phu Quân, Ta Đản Sinh Trứng Khổng Tước Cực Phẩm