"Trương cục." Dì Mẫn đưa ra và tán thành lời Tạ Uyển Oánh đã nói, "Như ông đã nói như vậy, làm chi lúc đầu phải tổ chức thi cử chứ?"
"Câu hỏi này bà hỏi tôi tôi hỏi ai đây. Tôi không phải đương sự." Trương cục biết vấn đề bà chỉ ra là có lý, nên phủi sạch bản thân trước.
"Tôi hỏi câu hỏi này không phải muốn truy cứu chuyện đã qua, mà là Trương cục ông phải biết, con gái của Tôn Dung Phương học Y học sắp làm bác sĩ rồi."
"Con gái của Tôn Dung Phương sắp làm bác sĩ rồi sao?" Trương cục nghe thấy tin tức này có chút kinh ngạc, "Bà chẳng phải nói cô ấy sau này không đi học nữa sao? Con gái cô ấy làm sao làm bác sĩ?"
"Con gái cô ấy học giỏi mà. Tôi đã hỏi người ta rồi, cô bé là bác sĩ sinh lớp 8 năm của Quốc Hiệp, thành tích vô cùng ưu tú..." Nhận ra Tạ Uyển Oánh xong, dì Mẫn lại bốn phía nghe ngóng tình hình học tập của Tạ Uyển Oánh, cảm thấy vui mừng thay cho người bạn cũ Tôn Dung Phương.
Con gái của Tôn Dung Phương cư nhiên là bác sĩ sinh rồi. Sự trầm mặc của Trương cục có thể thấy được là bị tin tức này làm cho chấn động đến mức nhất thời tiêu hóa không nổi.
Dì Mẫn nói: "Trương cục, cho nên ông xem, nếu lúc đầu đề cử là Tôn Dung Phương đi học Y học thì..."
"Được rồi, đừng nói nữa, người ta hiện tại cũng là bác sĩ của bệnh viện, không kém hơn Tôn Dung Phương đâu."
"Trương cục, nói như vậy, ông là biết đối phương là ai rồi. Người đó làm việc ở bệnh viện nào, có phải hiện tại người đang ở bệnh viện Thủ đô không?"
"Không có, không phải, chỉ là..."
Không có, không phải, chỉ là nghĩa là sao. Nghe khẩu khí câu nói này của Trương cục, lẽ nào là bị bà đoán trúng một số phần sự thật chân tướng rồi. Dì Mẫn nghĩ tới đây toàn thân rùng mình một cái, đột nhiên cảm nhận được sau lưng thổi tới một trận gió lạnh lẽo. Quay người lại, thấy cửa phòng hỏa hé mở một khe hở, bên trong một đôi nhãn châu tử lạnh u u chằm chằm nhìn từng cử động của bà. Dì Mẫn bị dọa không nhẹ, tay phải một phát nắm lấy áo trước ngực mình.
Đùng, dì Mẫn ngã xuống đất.
Đôi nhãn châu tử băng lạnh trong khe cửa nhìn về phía người đang nằm dưới đất, nhãn châu tử hôn hắc không có lấy một tia hào cảm xúc dao động.
Dì Mẫn vươn một bàn tay về phía đối phương, miệng há há: "Cứu tôi..."
Đối phương kéo mạnh khe cửa một cái. Tiếng cầu cứu mạng yếu ớt của dì Mẫn triệt để bị dập tắt trong cầu thang bộ ngoài cửa phòng hỏa.
Hành lang trước khu bệnh Phụ khoa, Thường Gia Vĩ bước ra khỏi thang máy, từ xa nhìn thấy bóng dáng Tạ bạn học, gọi: "Tạ Uyển Oánh."
Cô không nghe thấy? Không động đậy?
Cho dù không động đậy, góc nghiêng của cô là càng nhìn càng đẹp, bóng dáng khoác áo blouse trắng mang theo khí chất băng mỹ nhân như tranh thủy mặc tựa như một bức họa. Thường Gia Vĩ trong lòng nghĩ như vậy, đôi mắt cười híp lại, cho đến khi càng đi tới gần bên cạnh cô càng phát hiện biểu cảm của cô không đúng, ánh mắt y theo đó biến thành chinh nghi: "Sao vậy, em đang nhìn ai?"
Tạ Uyển Oánh đang nhìn cánh cửa phòng hỏa của bộ thê.
Ngoài cửa phòng hỏa đứng đó một vị đồng nghiệp, là một nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng.
Thường Gia Vĩ nhận diện một chút, do y là xuất thân Bắc Đô nhưng không thể nào quen biết tất cả người Bắc Đô, do đó nhất thời không nhận ra người đó là ai. Chỉ có thể tâm tưởng Tạ bạn học nhìn người này làm gì rồi, tại sao nhìn đến xuất thần như vậy đem sự tồn tại của y đều bỏ qua mất rồi. Nhìn tiếp nữa, đột nhiên thấy người đó đóng cửa phòng hỏa rời đi khỏi trước cửa.
Ngay sau đó, sắc mặt Tạ Uyển Oánh đột biến, nhanh như chớp nhổ chân lao về phía cửa phòng hỏa.
Cảnh tượng quỷ dị khiến Thường Gia Vĩ không cần nghĩ nhiều, bám sát sau lưng cô mà chạy.
Cửa phòng hỏa được đẩy ra, bên trong nằm đó một bệnh nhân mặc đồ bệnh nhân.
"Dì Mẫn." Tạ Uyển Oánh hét lớn một tiếng, lao tới bên cạnh bệnh nhân, lớn tiếng hô hoán ý thức của bệnh nhân.
Thường Gia Vĩ hầu như cùng lúc tới hiện trường "pạch" một cái đầu gối chạm đất quỳ xuống, cùng nhau làm cấp cứu bên cạnh bệnh nhân.
Đề xuất Cổ Đại: Ánh Trăng Sáng Bỏ Trốn Của Quyền Thần