Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1854: Nhắc nhở

Giống như các khoa thất khác, trong khu bệnh Phụ khoa thực hiện chế độ phân tổ, giường bệnh nhiều, tổng cộng chia làm sáu tổ, lần lượt do giáo sư và các bác sĩ thâm niên dẫn dắt. Đỗ Hải Uy thống lĩnh tổ bác sĩ này là tổ 1 của khoa thất. Người đứng đầu tổ 4 là một nữ bác sĩ họ Hồ, tuổi tác lớn hơn Đỗ Hải Uy.

Khẩu khí Tả Lương bác sĩ nói về tổ 4 không tốt lắm, dường như biểu thị bác sĩ tổ 4 khó đối phó?

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Hồ bác sĩ thấy có người chỉ vào cấp dưới của mình, dẫn người tới hỏi xem là tình hình thế nào.

"Anh ta nói hôm qua nhìn thấy nữ bác sĩ này nói chuyện với vợ tôi dạy vợ tôi uống thuốc, dẫn đến vợ tôi uống sai liều lượng vào Cấp cứu. Hiện tại, thân thể vợ tôi xuất hiện dị thường rồi, các người phải chịu trách nhiệm về việc này." Chồng bệnh nhân vội vàng cáo trạng lần nữa...

"Tô bác sĩ, anh ta nói cô dạy vợ anh ta uống sai liều lượng là như vậy sao?" Hồ bác sĩ quay người hỏi cấp dưới.

Tô bác sĩ dường như kinh ngạc đến mức kêu thành tiếng: "Không thể nào. Bệnh nhân đó chẳng phải là bệnh nhân của Đỗ bác sĩ bọn họ sao? Không phải bệnh nhân của tôi, tôi quản cô ta làm gì? Hồ lão sư, quy tắc này ai cũng biết mà. Bệnh nhân bọn họ không hiểu, bác sĩ chúng ta chắc chắn biết."

Bệnh nhân thuộc về bác sĩ chủ trị tương ứng quản lý, các bác sĩ khác nếu không được bác sĩ chủ trị mời, là sẽ không nhúng tay vào chẩn liệu của bệnh nhân này, thuộc về quy tắc trong ngành bác sĩ. Điểm này trước đây đã nhắc tới.

Lời Tô bác sĩ có lý. Hồ bác sĩ quay đầu hỏi lại người nhà: "Anh xác định là cô ấy không?"

"Anh nhận nhầm người rồi sao?" Chồng bệnh nhân đành phải hỏi lại La đại ca.

La đại ca nhìn Tô bác sĩ nhíu chặt lông mày: "Là cô ta không sai." Lại nhìn về phía Tạ Uyển Oánh bên kia, nhớ tới Tạ Uyển Oánh gặp cáo trạng không giống nữ bác sĩ này mở miệng toàn là biện giải cho mình, có sự đối lập khiến anh ta trong lòng hiểu ra: Em gái mình nói không sai, Tạ bác sĩ và các bác sĩ khác là không giống nhau.

Vừa vặn, Cấp cứu đưa bệnh nhân lên tới khu bệnh Phụ khoa.

Người nhà đi tới trước mặt bệnh nhân hỏi: "Vợ à, em nói đi, là ai hôm qua nói với em cách uống loại thuốc này thế nào? Hôm qua em chẳng phải lấy thuốc xong lại tìm bác sĩ hỏi cách uống thuốc sao?"

"Là..." Nữ bệnh nhân ngẩng đầu lên.

"Là cô ta, hay là cô ta?" Chồng bệnh nhân chỉ chỉ Tạ Uyển Oánh và Tô bác sĩ cho vợ mình, để vợ phân biệt thủ phạm sẽ là ai.

Ngũ quan hai nữ bác sĩ khác biệt rất lớn, hơn nữa một người tóc ngắn một người tóc dài không khó phân biệt. Nữ bệnh nhân nhanh chóng lần lượt nhận ra hai người này là ai, nói với chồng mình: "Cô ấy là người kê đơn thuốc cho em, còn người kia là sau đó nói với em cách uống thuốc trong túi thuốc thế nào."

"Xem đi, tôi đã nói tôi không nhận nhầm người mà." La đại ca lập tức bồi thêm một đao.

Ánh mắt của mọi người đổ dồn vào Tô bác sĩ. Hiện tại là bệnh nhân đích thân chỉ chứng, và có một nhân chứng mục kích khác làm chứng. Tô bác sĩ định giải thích tình huống này thế nào.

"Tô bác sĩ." Hồ bác sĩ nhìn cấp dưới của mình, giọng nói cao lên dường như đang nhắc nhở và cảnh cáo.

Người nhà bệnh nhân khiếu nại, không làm rõ là một vụ bối rối và sự cố y tế rồi.

Tô bác sĩ nheo mắt dùng lực nhìn vào mặt nữ bệnh nhân, là đang nỗ lực hồi tưởng chi tiết chiều qua, kế nhi thừa nhận với Hồ bác sĩ và các bác sĩ khác: "Tôi dường như nhớ ra rồi."

"Cô đã gặp cô ta đúng không?"

"Chiều qua tôi rất bận, làm xong phẫu thuật đi ra, đâu có biết bị người đàn bà này kéo lấy áo, cứ nhất định phải hỏi tôi cách uống thuốc."

"Cô có nói cho cô ta cách uống thuốc không?"

"Tôi đã nói với cô ta rồi, bảo cô ta cứ theo y chúc viết trên túi thuốc mà uống là được. Tôi không hiểu bệnh tình của cô ta, không phải bác sĩ chủ trị của cô ta, sao có thể chỉ đạo cô ta uống thuốc được."

Đề xuất Xuyên Không: Tô tiểu thư hôm nay đã hóng chuyện kiếm tiền chưa?
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện