Tả Lương bác sĩ ngồi vào ghế thao tác của Tạ bạn học, tỉ mỉ kiểm tra bài tập tại hiện trường của học trò.
Kiểm tra đi kiểm tra lại hai ba lần, phát hiện diện sang đốt tới mức siêu cấp hoàn hảo, khiến người thầy như y không thể chê vào đâu được. Học trò này, chỉ dùng một nửa thời gian của y mà đốt ra mức độ hoàn mỹ hơn y.
Tả Lương bác sĩ muốn huýt sáo một cái để đắc ý rồi, xem y dạy giỏi biết bao, chỉ dạy một lần thôi, lập tức thanh xuất ư lam thắng ư lam. Sau này, y đi đâu cũng có thể khoe khoang với người ta rồi, khoe khoang mình dẫn dắt được một học trò thiên tài.
"Được, rất tốt." Tả Lương bác sĩ cho một điểm số cao, bảo học trò thu quân.
Đám kiến tập sinh xung quanh bỏ lỡ cơ hội quan sát tập thể xuýt xoa một tiếng: Thật thất vọng, muốn xem lại cảnh tượng kỹ thuật phát huy siêu trình độ mà không xem được nữa.
Ai bảo người này quá lợi hại, ngay cả bổ đao cũng không cần.
Đỗ Mông Ân đẩy đẩy kính mắt lại quét mắt nhìn giường số 1 bên kia, nói với Trương Thư Bình: "Đối diện rốt cuộc cũng làm xong rồi."
Bác sĩ và trợ thủ giường số 1 không biết lúc nào làm xong phẫu thuật đi ra ngoài rồi, ước chừng là vừa mới ra không lâu. Để lại bệnh nhân vừa làm xong phẫu thuật Nhân Lưu trên giường đau đến mức không xuống được đất, đang tiêm truyền dịch giảm đau.
Tiễn bệnh nhân đi, theo Tả Lương bác sĩ về văn phòng bác sĩ viết bệnh án. Sau khi tan làm, Tạ Uyển Oánh tranh thủ trước khi về trường đi bệnh phòng Sản khoa thăm La tiểu muội.
Khu bệnh Sản khoa tương đối bận rộn hơn khu bệnh Phụ khoa. Chốc chốc lại có y tá ở hành lang gọi bác sĩ. Ở đây, ngoài bệnh nhân sắp phân vãn, đa số là bệnh nhân bảo thai. Bệnh nhân bảo thai giống như Đỗ lão sư nói, biến số rất lớn, chốc chốc lại nổ ra một tin bất ngờ lớn.
Ở hành lang gặp Bành bác sĩ, Tạ Uyển Oánh gọi một câu: "Bành lão sư."
"Em tới rồi à." Có thể gặp lại cô, Bành bác sĩ vui mừng vô cùng, đi tới nói đùa một câu, "Có phải em đặc biệt tới thăm tôi không?"
Các thầy đặc biệt u múa. Tạ Uyển Oánh mỉm cười phụ họa: "Tới thăm thầy, lại thăm một bệnh nhân ạ."
Biết cô tới thăm ai, Bành bác sĩ đích thân dẫn cô tới bệnh phòng của La tiểu muội, một mặt giống như các thầy khác quan tâm cô: "Nếu người nhà cô ấy lại ác ngôn tương hướng với em, em cứ đi vòng qua, không cần quản nữa. Ở đây có bọn tôi rồi."
Thầy là muốn để cô tránh họa.
Tạ Uyển Oánh nói với thầy: "Anh ấy không phải cố ý nhắm vào cá nhân em đâu ạ."
Cho nên không tồn tại việc La đại ca sẽ tiếp tục chỉ động thô với một mình cô. Thực tế tất cả các thầy đều có rủi ro bị thương này.
"Haiz." Bành bác sĩ thở dài một tiếng.
Trên thế giới không có tình yêu vô duyên vô cớ, cũng sẽ không có hận thù vô duyên vô cớ.
Hai người đi tới gần, trong bệnh phòng thấp thoáng truyền ra nội dung đối thoại của hai anh em nhà họ La.
"Anh, xin lỗi anh." La tiểu muội vì mình gây phiền phức cho anh trai mà xin lỗi.
"Em dưỡng tốt thân thể đi. Tên khốn đó anh nhất định sẽ bắt tới để hắn chịu trách nhiệm đến cùng." La đại ca bảo chứng với em gái.
La tiểu muội đối với Hồ Hạo đã không còn ôm bất kỳ hy vọng nào nữa, nói: "Em không nghĩ tới việc bảo anh ta tới."
"Bất luận thế nào, hắn phải xin lỗi em và đưa tiền." La đại ca cũng cho rằng em gái gả cho tên cặn bã này cũng phiền phức. Tuy nhiên em gái muốn đứa trẻ này, tất cả chi phí của đứa trẻ này bắt buộc Hồ Hạo phải nôn ra.
"Anh, ở quê..." La tiểu muội trong lòng lo lắng một chuyện khác. Trong làng lời ra tiếng vào nhiều, nếu biết cô chưa kết hôn mà có con, sau lưng chỉ trỏ chắc chắn là có, cô sợ lại liên lụy tới anh trai mình.
Chủ yếu là nhà họ, ngoài hai anh em họ ra không còn ai khác, mấy năm trước một vụ tai nạn xe cộ đã cướp đi mạng sống của song thân họ.
Hồi tưởng lại vụ tai nạn xe cộ của cha mẹ mình, ánh mắt La đại ca u ám thương cảm.
Đề xuất Trọng Sinh: Thà Làm Đố Phụ