Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1834: Có lẽ thật sự là vậy

Thường Gia Vĩ năm đó cùng y tới Quốc Hiệp, lập chí muốn phát triển sự nghiệp một phen, không thể nào nói vì mấy tin đồn hoa lá mà hủy hoại danh tiếng bản thân.

Trong giới học thuật đỉnh cấp, giữ mình trong sạch là điều bắt buộc. Để lộ ra mấy tin tức tồi tệ, sẽ chẳng ai tin cậu đang nghiêm túc làm học thuật, chắc chắn ảnh hưởng tới quyền lên tiếng trong giới học thuật sau này cũng như khả năng thu hút nguồn vốn nghiên cứu nghiệp vụ. Bất luận là lãnh đạo cấp trên hay bệnh nhân, không ai giao phó tính mạng hay quản lý số tiền lớn cho một kẻ không làm chính sự.

Danh tiếng một khi hủy, đẳng cấp rớt xuống, muốn xoay mình đi lên lại rất khó. Trừ phi bản thân không muốn làm người làm học thuật đỉnh cấp, không muốn lưu danh sử sách. Đối với Thường Gia Vĩ là không thể nào, vì bạn bè xung quanh y toàn hướng tới mục tiêu học thuật đỉnh cấp.

Đến đây có thể khẳng định bình luận của Tạ bạn học là vô cùng chuẩn xác.

Thường Gia Vĩ vắt chân, nghiêng mặt nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ, dường như đang hồi tưởng điều gì.

Thần thái tĩnh lặng sâu xa này cũng rất hiếm thấy, đến mức Chu Tuấn Bằng trực ca đêm đi vào nhìn thấy, chớp chớp mắt: Nghĩ xem vị hoa công tử gia này bị gì rồi, cư nhiên có khoảnh khắc biến thành triết gia đang trầm tư thế này.

Một người có biến hóa lớn như vậy chỉ có thể nói rõ một chuyện: Lẽ nào là động chân tâm rồi? Khi ý nghĩ này xẹt qua não bộ Phó Hân Hằng, bàn tay cầm bút của y khựng lại.

Không thể nào? Người Bắc Đô thật sự muốn cùng Quốc Hiệp diễn màn kịch cướp người sao?

Đại khái cảm thấy ý nghĩ này của mình hơi buồn cười, khóe miệng Phó Hân Hằng không nhịn được nhếch lên một độ cong.

"Cậu thấy cô ấy thế nào?" Thường Gia Vĩ quay đầu, dường như bắt thóp được cái nhếch môi đó, nói.

"Cậu chẳng phải nói chỉ là đùa thôi sao?" Phó Hân Hằng nhớ rất rõ lời y nói lúc đầu.

"Đúng, tôi từng nói, muốn theo đuổi cô ấy sẽ đợi đến khi cô ấy tốt nghiệp." Thường Gia Vĩ đạo.

Không ai nghĩ gã ba lòng hai ý với phụ nữ này thật sự có thể đợi đến khi Tạ Uyển Oánh tốt nghiệp. Trong thời gian này ước chừng y sẽ nhanh chóng bị một cô gái mới xuất hiện thu hút sự chú ý.

Ngay cả bản thân y cũng nghĩ vậy, nên mới có màn biểu thái ban đầu. Thường Gia Vĩ phiền muộn là, qua gần một năm y cư nhiên không quên được, cũng không có cô gái nào hấp dẫn hơn xuất hiện trước mặt y.

Nghĩ đi nghĩ lại, muốn tìm cô gái xinh đẹp hơn như Chương Tiểu Tuệ biết ca múa thì dễ, nhưng muốn tìm một thiên tài nữ như Tạ Uyển Oánh quả thực là mò kim đáy bể.

Càng muốn quên càng không quên được. Thường Gia Vĩ cầm chén trà trên bàn, nửa ngày không uống một ngụm nước, dáng vẻ đờ đẫn như sa vào vũng bùn không rút ra được.

Phó Hân Hằng nhìn biểu cảm này của y, sắp biến thành Đào Trí Kiệt Phật gia mà lắc đầu rồi.

Tào Dũng là người thông minh, sớm biết loại phụ nữ nào khó tìm nhất, vừa thấy liền lập tức khóa chặt đối tượng.

Tìm người đẹp rất dễ, tìm môn đăng hộ đối cũng dễ, tìm gen thiên tài là khó nhất. Người học Y rõ nhất điểm này.

"Tôi thật sự rất ghét hắn." Câu đầu tiên Thường Gia Vĩ nói khi ngẩng đầu, không ngoài việc đạp thêm một nhát vào Tào Dũng.

Người này làm gì mà so với vị hoa công tử gia như y dường như nhanh chân hơn một bước.

Dù nói thế nào, Tào Dũng cũng là một thiên tài. Phó Hân Hằng thấy Tào Dũng liếc mắt một cái đã nhìn trúng người ta chẳng có gì lạ. Dựa trên nguyên tắc thiên tài thu hút thiên tài, những cặp đôi nổi tiếng trong lịch sử Y học toàn là những người rất xứng đôi về chỉ số thông minh cao. Giống như vợ chồng Trương Ngọc Thanh lão sư và Lỗ lão sư vậy.

Chỉ là, vị bạn học cũ này vốn coi ba lòng hai ý là trạng thái bình thường, từ khi nào lại có sự quan tâm lâu dài đến một cô gái như vậy. Nói không chừng, thật sự có khả năng người Bắc Đô định cùng người Quốc Hiệp cướp đối tượng rồi.

Đề xuất Hiện Đại: Lại Trốn? Nữ Phụ Yếu Mềm Bị Nam Chính Dụ Dỗ Đến Kiệt Sức!
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện