Chuyện nhận hồng bao ở nhiều bệnh viện là do sự khác biệt giữa các bác sĩ chứ không phải phân chia theo bệnh viện. Cho nên nghe nói bệnh viện nào có ai nhận hồng bao, vĩnh viễn đừng vơ đũa cả nắm tất cả bác sĩ của bệnh viện đó. Thậm chí trong cùng một khoa có bác sĩ kiên quyết không nhận, đồng thời có đồng nghiệp lén lút thu nhận tiền tài rất ghê gớm.
Những chuyện này từ trước đến nay trong tình huống không có bằng chứng, không có người tố cáo, bệnh viện chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ. Một khi chuyện bại lộ, bệnh viện sẽ nói không phải chưa từng cảnh báo nhân viên y tế, việc cần xử lý sẽ xử lý.
Trên lâm sàng, khu vực trọng tai của việc nhận hồng bao chủ yếu nằm ở các khoa Ngoại, bác sĩ ma túy (gây mê) là một khu vực trọng tai hồng bao khác khá ít người biết đến.
Tặng hồng bao cho bác sĩ Ngoại khoa, đa số mọi người có thể hiểu được, bệnh nhân sợ sẽ chết trên giường phẫu thuật, mặt khác là nếu sau phẫu thuật xảy ra vấn đề thì có hồng bao nhân tình ở đó, thuận tiện tìm bác sĩ giúp đỡ xử lý.
Tặng hồng bao cho bác sĩ ma túy thì thuộc loại khẩu khẩu tương truyền (truyền miệng), nói bác sĩ ma túy trong thủ thuật thất (phòng mổ) còn ngầu hơn cả bác sĩ Ngoại khoa, không có bác sĩ ma túy trông chừng bệnh nhân sẽ chết... Mọi người biết bác sĩ ma túy là quản lý ma túy, tính chất công việc khác với bác sĩ Ngoại khoa.
Tình huống Đỗ Mông Ân nói vừa vặn thuộc về một số điểm mà người dân không rõ, bất kể bác sĩ Ngoại khoa và bác sĩ ma túy phân công khác nhau, nhưng cùng ở trong thủ thuật thất, quan hệ nên rất mật thiết. Thực tế, bác sĩ Ngoại khoa và bác sĩ ma túy thuộc về hai khoa, hai chuyên nghiệp khác nhau, nội dung nghiên cứu sai biệt rất lớn, ngày thường giao lưu không nhiều như người ngoài tưởng tượng. Công việc tuyến đầu lâm sàng hàng ngày như dây chuyền sản xuất, làm gì có nhiều thời gian mà làm giao lưu.
Bác sĩ Ngoại khoa mà bệnh nhân đến khám không thể lúc nào cũng giữ quan hệ tốt với tất cả bác sĩ ma túy được. Số lượng bác sĩ ma túy ở mỗi bệnh viện rất đông. Giống như bệnh viện Tam Giáp phẫu thuật ngoại khoa nhiều, bác sĩ Ngoại khoa càng không thể chỉ định bác sĩ ma túy nào phụ trách ma túy cho bệnh nhân của mình. Một bộ phận bác sĩ ma túy có độ ngạo khí có thể đối đầu trực diện với các lão giáo sư Ngoại khoa trên lâm sàng. Điểm cuối cùng này tuyệt đối càng vượt ra ngoài dự liệu của bệnh nhân và gia đình.
Khi Đỗ Mông Ân tung ra tin tức này, Tạ Uyển Oánh người từng ở bệnh viện trước khi trọng sinh có thể nhanh chóng lĩnh hội được ý nghĩa.
Trương Thư Bình và Cảnh Vĩnh Triết thì chớp chớp mắt, nghe mà không hiểu lắm.
Theo hiểu biết của họ về bác sĩ, rõ ràng bác sĩ dù không nhận được hồng bao cũng tuyệt đối không dám động tay động chân trên lâm sàng. Xảy ra chút sự cố y tế ngoài ý muốn thì người chịu thiệt nhất là bác sĩ. Chính vì vậy, các đại lão Ngoại khoa lâm sàng thường nói với người dân rằng, tặng hay không tặng hồng bao cũng như nhau, là có đạo lý này trong đó. Bác sĩ ma túy và bác sĩ Ngoại khoa đều sợ sự cố y tế, sợ ma túy ngoài ý muốn, chẳng lẽ còn có chuyện gì khác xảy ra?
Bất kể thế nào, khi họ bước vào thủ thuật gian (phòng mổ), bệnh nhân đã nằm trên thủ thuật đài (bàn mổ) làm xong Ngạnh Mô Ngoại Ma Túy (gây tê ngoài màng cứng) rồi.
Bệnh nhân sắp làm phẫu thuật là một phụ nữ khoảng sáu mươi tuổi. Chỉ làm Ngạnh Mô Ngoại Ma Túy, bệnh nhân vẫn tỉnh táo về ý thức.
Bác sĩ Tả Lương đi đến bên cạnh bệnh nhân, thay mặt Đỗ Hải Uy nói vài câu an ủi cảm xúc của bệnh nhân.
Trước khi chủ đao (phẫu thuật viên chính) đến, trợ thủ theo lệ thường tiêu độc (sát trùng), trải khăn, làm tốt những chuẩn bị trước phẫu thuật thường quy này.
Đến thời gian phẫu thuật dự kiến, Đỗ Hải Uy tới.
Bác sĩ Tả Lương đóng vai trò nhất trợ (phụ 1), hai thực tập sinh đóng vai trò nhị trợ, tam trợ. Người cầm máy hút là Tạ đồng học, người kéo móc là Cảnh đồng học. Hai vị kiến tập sinh đứng ở góc thủ thuật gian bàng quan (quan sát).
Sau khi lão ba đến, Đỗ Mông Ân không dám nói nhiều nữa, ngoan ngoãn cùng Trương Thư Bình giữ túc tĩnh (im lặng). Ngược lại Trương Thư Bình vì những lời cậu bạn đã nói, lén lút quan sát bác sĩ ma túy.
Bác sĩ ma túy họ Chu, tuổi ngoài bốn mươi, chắc là một bác sĩ cao niên tư (thâm niên cao), phương diện kỹ thuật lý ra là quá cứng không cần phải lo lắng.
Đề xuất Hiện Đại: Trò Chơi Sinh Tồn Tận Thế? Ta Dựa Vào Nhặt Ve Chai Làm Lão Đại