Tình huống này thực tế không chỉ xảy ra trong phòng sản, mà còn phản ánh trên hiệu quả điều trị nhiều loại bệnh khác ở các khoa phòng khác. Có bác sĩ cho rằng bệnh nhân tình trạng này tạm thời không cần tiêm thuốc giảm đau, cuối cùng dẫn đến người nhà và bệnh nhân nhận định bác sĩ quá thiếu tình cảm.
Bác sĩ lâm sàng cần xử lý linh hoạt những tình huống này, nếu không thứ nhận được sẽ là đủ loại tranh chấp và mâu thuẫn y tế.
Để người nhà hiểu rõ hậu quả phát sinh sau quyết định này, Du chủ nhiệm và chồng giường số hai trên đường đi tới văn phòng bác sĩ lại giảng giải rõ mối quan hệ lợi hại giữa Phẫu Cung Sản và Thuận Sản.
Chồng giường số hai cuối cùng xác nhận bản thân và vợ không phải chưa nghĩ kỹ, nói với bác sĩ: "Tôi nói tôi nhìn ra vợ tôi không chịu nổi là có lý do. Tôi hiểu con người cô ấy. Chúng tôi trước khi kết hôn đã ở bên nhau mười năm dài, coi như thanh mai trúc mã. Bác sĩ... bác sĩ phải tin tôi."
"Sau Phẫu Cung Sản cũng rất đau đấy." Du chủ nhiệm lại phổ cập kiến thức cho người nhà một chút.
"Nhưng cô ấy lo lắng hơn là cô ấy không sinh nổi." Chồng giường số hai nói.
Người ta với tư cách là trí thức cao cấp, hiểu càng nhiều, tự cảm thấy mình còn hiểu rõ những chuyện này hơn bác sĩ, đạo: "Hai chúng tôi cảm giác nhất trí, cô ấy tuyệt đối không trụ được đến cuối cùng. Tôi không muốn cô ấy và bảo bảo xảy ra chút ngoài ý muốn nào ở giữa chừng."
Hiểu rõ người nhà đối phương là sau khi suy nghĩ toàn bộ mới đưa ra quyết định. Du chủ nhiệm cho người đưa giường số hai vào phòng mổ làm Phẫu Cung Sản.
Giường số ba tăng cường sau khi quan sát không có gì đáng ngại, chuẩn bị cùng bảo bảo được đưa về phòng bệnh khu sản hậu. Trước khi đi chào hỏi Tạ Uyển Oánh họ: "Tạ bác sĩ, tôi bảo chồng tôi đến tìm cô, chuyên môn đạo tạ cô."
"Không cần khách sáo đâu." Tạ Uyển Oánh giúp đẩy giường số ba tăng cường ra ngoài khu phòng sản, nói.
"Tôi thấy cô tuổi tác khá nhỏ, không biết có thể làm mẹ đỡ đầu của bảo bảo tôi không. Có thể để bảo bảo tôi nhận cô làm chị, cô thích không?" Sản phụ giường số ba trong lòng lên kế hoạch trình tự nhận thân cho bảo bảo mình rồi, quay đầu không quên vị Cảnh bạn học đã giúp cô đổi thể vị, nói, "Vị này thì có thể nhận làm anh đỡ đầu."
Cảnh Vĩnh Triết toàn thân đờ ra một chút. Anh không có cái miệng khéo léo như Tạ bạn học, chỉ có thể á khẩu ứng đối với sự nhiệt tình quá mức của người nhà.
Sản phụ giường số ba nhìn thấy bộ dạng này của anh thì đại lạc, nói với bảo bảo mình: "Con xem anh trai chị gái con định nhận người tốt thế nào."
Cảnh bạn học là người rất tốt, rất đơn thuần chất phác, nếu không sẽ chẳng có phản ứng biểu cảm như vậy.
Tiễn giường số ba tăng cường xong, Tạ Uyển Oánh và Cảnh Vĩnh Triết quay lại văn phòng thì thấy mẩu giấy nhắn dán tâm của bạn thân để lại cho cô.
"Oánh Oánh, bảo trọng thân thể cho tốt, bọn mình đi trước đây. Để lại cho bạn học của cậu cái đùi gà lớn bảo cậu ấy nhớ ăn nhé." — Ngô Lệ Tuyền để lại lời nhắn.
Cảnh Vĩnh Triết đi ngang qua nhìn thấy lời nhắn trên mẩu giấy, lại mở phần đồ ăn đêm của mình ra, bên trên đặt một cái đùi gà lớn mà người khác không có. Anh biết đây là ai đặc biệt dặn người để lại cho mình, nhất thời tâm trạng anh như mặt hồ dậy sóng kịch liệt.
Các bạn học trong lớp rất tốt, ngay cả những bạn nữ trước đây ít tiếp xúc cũng đối xử với anh rất tốt. So với đó, cuộc điện thoại anh nhận lúc trước khiến anh trực tiếp tâm hôi ý lãnh (nản lòng thoái chí) với nhân gian này.
Các thầy cô làm xong thủ thuật cho giường số hai quay lại văn phòng ăn bù đồ ăn đêm.
Thời gian đã đến nửa đêm gần rạng sáng bốn năm giờ rồi.
Làm bác sĩ rất mệt, giống như bận rộn suốt ngày đêm hai mươi bốn giờ không gián đoạn thế này là chuyện bình thường.
Bác sĩ Bành bác sĩ Trịnh sợ tình huống quá bận rộn tối nay làm thực tập sinh ưu tú sợ chạy mất, nói với Tạ bạn học Cảnh bạn học: "Tiền thưởng khoa Sản chúng tôi cao nhất đấy, hàng năm nhận tiền đến mỏi tay. Không phải đêm nào cũng bận như tối nay đâu."
Đề xuất Hiện Đại: Ngự Thú Sư Bắt Đầu Từ 0 Điểm