Trong quá trình Thuận Sản, Thai Tâm sụt giảm là điều đại kỵ, Thai Tâm ngừng hẳn nghĩa là tim bảo bảo ngừng đập, sinh mệnh đột tử. Bảo bảo ngừng tim trong tử cung mẹ, bác sĩ không thể lập tức cấp cứu cho bảo bảo được, bắt buộc phải đưa bảo bảo ra ngoài trước, lúc đó e rằng đã muộn.
"Mau thông báo bác sĩ tới đây."
"Nhanh nhanh nhanh, tìm xem tại sao Thai Tâm lại giảm."
Nhân viên y tế từng người một, tranh phân đoạt giây chuẩn bị trình tự cứu cứu.
Bầu không khí xung quanh đột nhiên trở nên căng thẳng khiến sản phụ giường số ba đang chuẩn bị phân miễn bị kinh hãi. Cô hỏi nhân viên y tế bên cạnh: "Có chuyện gì vậy? Con tôi làm sao thế?"
"Không sao, không sao đâu." Vài hộ sĩ mồm năm miệng mười an ủi cô, nhưng mặt khác cảnh tượng mọi người cuống cuồng tay chân vẫn không hề thay đổi...
"Bác sĩ Bành đâu?" Hộ sinh già giục giã hỏi bác sĩ đi đâu rồi, phái một thực tập sinh ra ngoài tìm bác sĩ.
Nhận lệnh, một hộ sĩ thực tập lao ra khỏi phòng phân miễn.
Hóa ra bác sĩ Bành trên đường chạy đến phòng phân miễn đã bị một người túm chặt áo không buông.
"Bác sĩ, làm ơn giúp vợ tôi với." Người đàn ông gần như quỳ xuống đất cầu xin bác sĩ là chồng của sản phụ trong phòng chờ đẻ đơn số hai.
Vị phu quân này ăn mặc lịch sự, đeo kính, chứng tỏ là người có văn hóa, có tri thức, biết lý lẽ.
Loại người nhà này không giống hạng người vô lý gây rối, bác sĩ Bành không khỏi lo lắng sản phụ phòng số hai đột phát ngoài ý muốn, lập tức rẽ ngang theo người nhà vào phòng kiểm tra tình hình sản phụ, nói: "Đừng căng thẳng, để tôi xem cô ấy bị làm sao."
"Bác sĩ, vợ tôi là người rất biết chịu đau, bình thường cô ấy rất kiên cường, chưa bao giờ khóc. Hôm nay là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy đau đến mức này." Mô tả đến đây, chồng sản phụ rơi hai hàng nước mắt, tháo kính lau lau hốc mắt đỏ hoe.
Người đàn ông này thực lòng xót vợ.
"Sinh con là đau như thế đấy. Anh chắc cũng từng nghe cha mẹ mình mô tả cảnh tượng này rồi." Bác sĩ Bành kiên nhẫn trấn an người nhà, lý trí phân tích tình hình. Sau đó, cầm bảng ghi chép quan sát sản kiểm treo ở cuối giường lên đọc ghi chép sản trình của sản phụ.
Trên bảng, dữ liệu sản phụ do hộ sinh ghi chép hiển thị, sản phụ giường đơn số hai vào phòng chờ đẻ vừa tròn bốn tiếng, thai mô chưa vỡ, sản trình coi như khá thuận lợi, cung khẩu sắp mở đến năm phân.
Bác sĩ Bành thấy dữ liệu thì rất hài lòng, nói với người nhà: "Không cần lo lắng đâu. Tình hình cô ấy hiện tại xem ra rất thuận lợi, nỗ lực thêm chút nữa là có thể Thuận Sản."
"Không được đâu. Bác sĩ, Phẫu Cung Sản đi." Chồng sản phụ lắc đầu bày tỏ thái độ trước đề nghị của bác sĩ.
"Tại sao phải Phẫu Cung Sản, Thuận Sản tốt hơn, các anh đều biết rõ mà." Bác sĩ Bành nói, hạng trí thức cao cấp như đôi vợ chồng này lẽ ra phải tìm hiểu trước những thường thức y học này rồi mới đúng.
"Vâng, chúng tôi biết. Vì thế vợ tôi trước khi phân miễn đã nói với tôi, vì tốt cho bảo bảo nên dù thế nào cũng phải Thuận Sản. Ngặt nỗi cô ấy thực sự không chịu nổi cái đau này nữa rồi. Bác sĩ nhìn xem cô ấy đau đến mức chỉ biết nghiến răng không nói nên lời." Chồng sản phụ nói đến chỗ xúc động, nước mắt lại không ngừng rơi.
Chỉ có thể nói, cơn đau đẻ của sản phụ này vượt xa dự tính của đôi vợ chồng, làm đảo lộn kế hoạch ban đầu, khiến sự tự tin tràn trề trước khi sinh của họ sụp đổ như núi tuyết.
Bác sĩ Bành nghe xong lời người này, nghĩ đến trước có chồng giường số sáu mặc kệ sống chết của vợ chỉ đòi Thuận Sản, nay có chồng giường số hai này chỉ biết xót vợ mà đòi chuyển Phẫu Cung Sản. Có thể thấy người chồng yêu vợ cũng rất nhiều.
Đề xuất Xuyên Không: Thông Phòng Của Quyền Thần