Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1462: Tiểu Sư Muội Chân Thật

Đi đón bệnh nhi, Thân Hữu Hoán và Tào Dũng đi song song, hai sư huynh đệ không làm cùng bệnh viện có thể nhân cơ hội tán gẫu vài câu.

"Cậu nói với Vu Học Hiền, bảo cậu ta không cần gọi điện cho tôi nữa. Bản thân cậu ta cũng là bác sĩ, quyền riêng tư của bệnh nhân tôi phải tôn trọng, cậu bảo tôi nói gì với cậu ta cho phải đây?" Thân Hữu Hoán phàn nàn, bảo Tào Dũng quay về nói người ta.

Hôm đó Vu Học Hiền không biết làm sao biết được số điện thoại của anh ta, gọi điện trực tiếp đòi anh ta cung cấp bệnh án của Lỗ lão sư.

Vị Thân sư huynh này hai câu lại để lộ ra một bí mật, phẫu thuật can thiệp của Lỗ lão sư thật sự có khả năng là người này tiếp nhận.

Tào Dũng nghĩ, quay về phải nói với Vu Học Hiền thế nào.

Tạ Uyển Oánh đi theo sau hai vị sư huynh, nhớ tới lời Khương sư tỷ từng nhắc.

Nói sở dĩ Vu sư huynh đặc biệt căng thẳng chuyện của Lỗ lão sư, là vì Vu sư huynh mồ côi mẹ từ nhỏ. Lúc bố Vu sư huynh bận công việc, Lỗ lão sư là hàng xóm nhà anh ấy thường gọi anh ấy sang nhà mình ăn cơm, giúp đỡ chăm sóc anh ấy. Lỗ lão sư đối với Vu sư huynh mà nói tương đương với vai trò như mẹ như bà, tình cảm có thể nói là rất sâu đậm. Ngay cả bản thân Lỗ lão sư cũng nói Vu sư huynh giống như một đứa con trai nhỏ khác của bà.

"Cậu cũng khó nói sao? Cậu không phải là Tào Dũng dám nói nhất sao?" Thân Hữu Hoán thấy anh không lên tiếng, trêu chọc anh nói.

Anh dám nói không đại diện cái gì cũng nói hết được không. Tào Dũng trả lại cho vị sư huynh này một nụ cười đầy thâm ý: "Hay là anh nói rõ hơn chút nữa đi, để tôi về nói rõ với cậu ấy thuyết phục cậu ấy."

Ánh mắt Thân Hữu Hoán quét trên mặt anh, không mắc bẫy của anh: "Cậu muốn moi tin tôi hả?"

Tào Dũng xua tay: Không có không có. Không dám không dám.

Tào Dũng anh là bác sĩ cũng sẽ tôn trọng quyền riêng tư của bệnh nhân, vấn đề không nên hỏi sẽ không hỏi.

"Cho nên cậu nói xem cậu ta có phải bác sĩ không?" Thân Hữu Hoán lời lẽ nghiêm khắc phê bình Vu sư đệ vắng mặt.

"Trong chuyện này cậu ấy thật sự không phải là bác sĩ." Tào Dũng một lời hai ý trả lời Thân Hữu Hoán.

Tương tự, Thân Hữu Hoán anh là một bác sĩ cũng nên nhận ra dấu hiệu này. Không thể nói, thì có thể an ủi người ta hai câu mà. Người ta căn bản đều không tính là bác sĩ nữa rồi, chỉ là hỏi với tư cách con nuôi của Lỗ lão sư thôi.

Thân Hữu Hoán đâu ngờ quay đầu lại là mình bị phê bình, hừ một tiếng hít hơi nói: "Được lắm. Khác bệnh viện rồi, cậu và cậu ta là đồng nghiệp không phải tôi, trực tiếp đứng về phía cậu ta rồi."

"Chuyện này tôi không đứng về phía ai cả." Tào Dũng không nhận.

"Oánh Oánh, em phân xử xem, ai đúng ai sai." Thân Hữu Hoán quay đầu, hỏi tiểu sư muội đi theo im lặng phía sau. Nghĩ tiểu sư muội này là một người cực kỳ thông minh, sao lại không nói gì như người câm thế.

Sư huynh nói chuyện Tạ Uyển Oánh đâu dám tùy tiện xen vào. Hơn nữa chuyện này rất khó nói ai đúng ai sai.

"Em có phải sợ Vu sư huynh Tào sư huynh của em không? Không dám nói phải không?"

Vị Thân sư huynh này, hoàn toàn không sợ loạn, xem ra rất thích gây rối và châm ngòi thổi gió.

Tạ Uyển Oánh ăn ngay nói thật bảo Thân sư huynh: "Làm sai chuyện thì sẽ sợ, không làm sai chuyện thì không sợ."

Trời ơi, tiểu sư muội này nói đáp án gì vậy, còn chân thật hơn bé gái ba tuổi nói chuyện. Thân Hữu Hoán đối diện với hai mắt cô chỉ còn lại hai chữ to sửng sốt.

Tào Dũng cười không thành tiếng.

Băng ca trên xe cứu thương kéo tới, mọi người chuẩn bị chuyển bé Tư Tư lên băng ca đưa lên xe cứu thương. Thân Hữu Hoán đeo Thính Chẩn Khí (Ống nghe) nghe tim phổi cho bệnh nhi, chăm chú nghe bác sĩ khác kể lại tình hình cấp cứu trước đó. Anh ta lúc này, trên mặt hoàn toàn không có biểu cảm phái gây rối phái hài hước nữa, vô cùng tập trung nghe tiếng thở của đứa bé, hỏi: "Trương Chủ nhiệm, bên trong có máu phải không?"

Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Thành Tiểu Nông Nữ, Mở Đầu Suýt Bị Bán
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện