Mì tương đen ngon tuyệt. Buổi trưa bạn nhỏ Tranh Tranh ăn một bát tô lớn. Ngô Lệ Tuyền ăn mì tương đen lại ăn thêm đĩa bò kho tương thái lát. Đồ ăn ngon, Tạ Uyển Oánh cũng ăn không ít.
Ăn trưa xong, ba người về ký túc xá ngủ nướng. Ngô Lệ Tuyền nói ngày mai đưa bạn nhỏ ra ngoài chơi. Tranh Tranh càng ngày càng thân thiết với hai chị gái lớn, bệnh tình của bố chuyển biến tốt, giờ nụ cười thường trực trên môi.
Buổi chiều ba bốn giờ, thông báo của Hoàng Chí Lỗi đến, nói ông bà nội của Tranh Tranh đã đến bệnh viện. Tạ Uyển Oánh vội vàng đưa bạn nhỏ đến bệnh viện gặp người thân.
Ở cửa ICU, Hoàng Chí Lỗi vẫy tay với họ.
Ngô Lệ Tuyền từ xa nhìn thấy người, nói với Tạ Uyển Oánh: "Bác sĩ bệnh viện các cậu đẹp trai thế này sao?"
Hoàng sư huynh của cô đúng là đẹp trai, chụp tấm ảnh đăng lên mạng tuyệt đối có thể thành hot boy mạng.
Ba người đi đến trước mặt Hoàng Chí Lỗi.
"Sư huynh, đây là bạn thân từ quê em lên." Tạ Uyển Oánh giới thiệu đơn giản bạn mình với sư huynh.
Hoàng Chí Lỗi gật đầu, cúi người chào hỏi cô bé Tranh Tranh: "Thế nào? Có nghe lời chị bác sĩ không, ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi ạ, ăn mì tương đen ạ." Tranh Tranh báo cáo với anh bác sĩ.
"Cháu xem là ai đến này?" Hoàng Chí Lỗi tránh đường.
Phía sau có hai ông bà lão bước lên.
"Ông nội, bà nội!" Tranh Tranh chạy về phía ông bà.
"Tranh Tranh." Hai ông bà ôm lấy đứa cháu, đau lòng khôn xiết, liên tục cảm ơn các bác sĩ, "Cảm ơn, cảm ơn bác sĩ. Nếu không phải các bác sĩ, bố nó không biết có sống được không, đứa bé cũng không biết làm thế nào. Chúng tôi không ở đây, không biết tình hình."
Các bác sĩ xua tay: Việc nên làm mà.
"Bố cháu nằm viện rồi, Tranh Tranh, chỉ có thể ông bà nội ở bên cháu trước thôi." Ông bà nói với đứa trẻ.
Phải xa chị bác sĩ rồi? Tranh Tranh không nỡ, quay đầu đôi mắt nhỏ nhìn Tạ Uyển Oánh không rời.
"Bác sĩ phải cứu bệnh nhân, bận lắm, không thể chơi với cháu được." Ông bà nhìn ánh mắt đứa trẻ là biết, giáo dục đứa trẻ nói.
Bác sĩ phải cứu rất nhiều bệnh nhân giống như bố mình, Tranh Tranh đành phải cúi đầu bẻ ngón tay nhỏ.
Người đàn ông đưa ông bà nội Tranh Tranh đến, mặc vest thắt cà vạt, bước lên nói với Tạ Uyển Oánh: "Bác sĩ Tạ, tôi là thư ký của Chủ tịch Tề tập đoàn Quốc Năng. Lão Lưu là nhân viên của tập đoàn chúng tôi."
"Chào anh." Tạ Uyển Oánh lịch sự chào hỏi đối phương, nhưng không hiểu đối phương đột nhiên tìm cô là có chuyện gì.
Người đàn ông đưa cái túi nhỏ đang xách trên tay đến trước mặt cô: "Đây là chiếc điện thoại Nokia, tặng cho bác sĩ Tạ. Cảm ơn cô đã cứu nhân viên của tập đoàn chúng tôi. Xin bác sĩ Tạ đừng từ chối, đây là phần thưởng tập đoàn chúng tôi họp xong tập thể quyết định đưa ra. Chúng tôi biết bác sĩ các cô không nhận quà, nhưng mà, cái điện thoại này không giống, đối với công việc của bác sĩ Tạ cô rất quan trọng. Mong rằng bác sĩ Tạ có thể dùng chiếc điện thoại này cứu vãn nhiều sinh mệnh hơn nữa. Tập đoàn chúng tôi hàng năm đều phát học bổng cho sinh viên ưu tú của học viện y các cô. Bác sĩ Tạ cô là sinh viên ưu tú của Quốc Hiệp, cũng từng nhận học bổng của tập đoàn chúng tôi, điện thoại chỉ là một phần thưởng tương tự thôi."
Hoàng Chí Lỗi và Ngô Lệ Tuyền đứng xem bên cạnh ngẩn tò te: Đây là Trình Giảo Kim từ đâu đột nhiên nhảy ra thế?
Ngô Lệ Tuyền phàn nàn: "Chẳng phải tớ nói trước là tặng điện thoại cho Oánh Oánh rồi sao?"
Lại nghe thấy câu nói tương tự, trong lòng Hoàng Chí Lỗi gào thét: Nguy, anh làm sư huynh mà không ý thức được điểm này sao? Quan tâm tiểu sư muội chưa đủ?
Ông bà nội Tranh Tranh đi tới cũng nói với Tạ Uyển Oánh: "Chúng tôi và bố nó bàn bạc rồi, điện thoại của cô để chúng tôi tặng. Cô là bác sĩ tốt thế này sao có thể không có điện thoại? Thời khắc mấu chốt, bệnh nhân muốn tìm cô cứu mạng không liên lạc được với cô thì làm thế nào."
Đề xuất Ngược Tâm: Bỏ Lỡ Rồi Mới Biết Tình Sâu Tựa Biển