Rõ ràng là không nghe kỹ lời giải thích của bác sĩ.
Bác sĩ là căn cứ vào tình trạng của bệnh nhân để đưa ra suy nghĩ và kiến nghị chuyên môn, không phải giống như người nhà dựa vào tâm trạng lên xuống để đưa ra quyết định tùy tâm sở dục. Người nhà các vị phải suy nghĩ lý trí cho bệnh nhân, nhất định cần nghe kỹ lời bác sĩ rồi hãy nghĩ.
Nghiêng đầu đi, Cận Thiên Vũ không muốn tốn thêm nước bọt.
Bác sĩ Phương biết tối nay anh bị làm cho rất phiền, đặc biệt rất nhiều chuyện là do người nhà tự tìm bác sĩ khác gây ra, thế là thay mặt anh tiếp tục giải thích cho người nhà. Hết cách, đây là nghĩa vụ bác sĩ bắt buộc phải làm tròn.
"Kết quả chụp mạch kiểm tra ra, tình trạng ông ấy không chỉ phải mời Tâm Hung Ngoại hội chẩn, đồng thời phải mời Huyết Quản Ngoại Khoa (Ngoại mạch máu) hội chẩn nữa. Tâm thất trái của ông ấy xuất hiện Thất Bích Lưu (phình vách thất) hình thành sau nhồi máu cơ tim. Phẫu thuật can thiệp hôm nay, chủ yếu là cứu nguy cho ông ấy lần nữa, tranh thủ thời gian cho ông ấy đi làm phẫu thuật Ngoại Khoa. Bác sĩ ngoại khoa bọn họ cần dựa theo kết quả chụp mạch hôm nay quy hoạch lại tỉ mỉ lộ trình mạch máu cung cấp máu cho tim của ông ấy. Nếu vội vàng làm phẫu thuật, đoán chừng hiệu quả không tốt như vậy đâu."
Ông Chu nghe đến đây, kiến thức y học nghe không hiểu, cuối cùng nghe hiểu một chuyện, phẫu thuật can thiệp hôm nay làm được là quá quan trọng.
"Phẫu thuật thuận lợi không?" Ông Chu hỏi.
"Coi như thuận lợi." Bác sĩ Phương đáp. Chỉ là lúc đầu hơi gặp chút trở ngại, về sau rất thuận lợi, thời gian phẫu thuật không tính là dài.
Ông Chu chỉ nhớ bọn họ trước đó giữa chừng phẫu thuật có bác sĩ gọi người giúp đỡ, dường như phẫu thuật sắp làm không nổi, nhớ tới lời bà cụ nói, hỏi: "Là chuyên gia Tạ giúp đỡ sao?"
Mấy người nhà này từng người một có phải có thiên lý nhãn không, cách cánh cửa có thể nhìn ra chút gì đó.
"Không phải." Cận Thiên Vũ quay người lại bản mặt, đối với loại người nhà này, anh mới không thể để tiểu sư muội là sinh viên y khoa này gánh vác trách nhiệm phẫu thuật quan trọng.
Ông Chu từ biểu cảm của bác sĩ đọc ra: Thật là chuyên gia Tạ.
Bà cụ nói không sai, chuyên gia Tạ lợi hại.
Bệnh nhân làm xong phẫu thuật phải đưa đến Tâm Huyết Quản Nội Khoa trải qua một thời gian điều trị trước, đợi Ngoại Khoa chuẩn bị xong lại chuyển sang Ngoại Khoa tiếp nhận điều trị phẫu thuật bước tiếp theo, trong thời gian đó phải hoàn thành các kiểm tra quan trọng khác chuẩn bị cho phẫu thuật Ngoại Khoa.
Tất cả mọi người rời khỏi phòng phẫu thuật can thiệp.
Mấy sinh viên y khoa đưa mắt nhìn các thầy giáo đi trước.
Vu Học Hiền vừa đi vừa cầm điện thoại dặn dò bạn gái: "Không sao không sao, sự việc kết thúc rồi, anh về đây, Oánh Oánh về trường, em không cần lo lắng nữa. Ăn cơm? Cô ấy ăn rồi anh còn chưa ăn. Cô ấy ăn rồi em hài lòng rồi, anh ăn hay không không quan trọng đúng không?"
Ba nam sinh nghe thấy lời này, lại nhìn Tạ bạn học.
Tạ Uyển Oánh rất bình tĩnh, Khương sư tỷ và Vu sư huynh nhất định là đang liếc mắt đưa tình. Không tin, ngày mai hỏi Khương sư tỷ có phải chuẩn bị bữa khuya cho Vu sư huynh rồi không.
Thầy giáo đi hết rồi, mấy sinh viên sóng vai đi về cấp cứu. Ca phẫu thuật tối nay khiến mấy sinh viên y khoa mở rộng tầm mắt, trên đường mấy người nói không ngừng, toàn là thảo luận về ca phẫu thuật vừa rồi.
"Oánh Oánh, cậu trâu thật, sao biết mạch máu chi trên của ông ấy đi như vậy?" Phùng Nhất Thông hỏi cô.
"Bởi vì bác sĩ Phương trước đó đi nhầm vào nhánh phụ, hơn nữa thấu thị nhìn không ra, đã cho Oánh Oánh linh cảm về mặt này." Phan Thế Hoa nói.
Phùng Nhất Thông lườm cậu ta một cái: Tớ biết cậu lợi hại, thám tử Phan, nhưng đừng xen mồm vào giữa tớ và Oánh Oánh.
Tạ Uyển Oánh cúi đầu nhìn thấy tin nhắn mới bạn thân gửi tới.
Ngô Lệ Tuyền: Tìm được ông chủ đồng ý giúp sắp xếp công việc cho bệnh nhân rồi. Tớ tìm thời gian dẫn người qua đó, cô ấy hiện tại nằm viện ở khoa nào?
Đề xuất Hiện Đại: Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời