"Bọn họ làm bao lâu rồi?" Vu Học Hiền từ bên ngoài quay trở lại, hỏi y tá.
"Gần một tiếng đồng hồ." Y tá nhìn đồng hồ trên tường tính toán rồi nói.
Lúc bệnh nhân được đưa tới, bác sĩ phẫu thuật có chào hỏi trước, nói ca bệnh này khó làm. Y tá đã sớm chuẩn bị tâm lý cho ca phẫu thuật kéo dài, giọng điệu không chút gợn sóng.
Nhóm Vu Học Hiền nghe xong rất đau đầu.
Một tiếng đồng hồ lề mề đến giờ Đạo Ti chưa đưa được đến tim, càng đừng nhắc tới chuyện lắp Chi Giá nói phía sau.
Lý Thừa Nguyên lắc đầu: Bác sĩ Phương này chắc chắn là không được rồi, không thể để anh ta thao tác nữa phải đổi người.
Để Cận Thiên Vũ thay thế bác sĩ Phương làm, Cận Thiên Vũ không động đậy dường như là nắm chắc không lớn. Trong tình huống này gọi lão chủ nhiệm Tâm Huyết Quản Nội Khoa đến ý nghĩa không lớn, kỹ thuật về mặt này của lão chủ nhiệm không mạnh bằng bác sĩ trẻ.
Phó Hân Hằng nhìn vào trong phòng phẫu thuật, giữa hai lông mày treo lên một nét trầm trọng.
Bầu không khí rất căng thẳng. Thế thái phát triển của ca phẫu thuật dường như có xu hướng ngày càng nghiêm trọng.
Bên ngoài người thân bạn bè của bệnh nhân lo lắng chờ đợi.
Điện thoại đột nhiên vang lên.
Tất cả mọi người nhìn về phía Phó Hân Hằng.
Cận Thiên Vũ và mọi người trong phòng phẫu thuật vô khuẩn dường như cũng nghe thấy tiếng chuông điện thoại, tiếng hít thở nặng nề loáng thoáng truyền từ phòng phẫu thuật đến phòng điều khiển. Lúc này một chút động tĩnh cũng có thể dấy lên sóng gió.
Phó Hân Hằng giơ điện thoại lên đặt bên tai nghe.
Không ngoài dự đoán, là bác sĩ Từ gọi đến hỏi tình hình sau đó.
"Bác sĩ Phó, kết quả thế nào?" Bác sĩ Từ hỏi, "PCI có làm được không? Trong phẫu thuật xảy ra tình huống ngoài ý muốn gì rồi?"
"Chờ thêm chút nữa." Phó Hân Hằng dùng giọng điệu trầm ổn trả lời.
Bệnh nhân có cần chuyển sang Tâm Hung Ngoại Khoa (Ngoại lồng ngực), có cần làm phẫu thuật bắc cầu hay không, đầu tiên là phải do bác sĩ điều trị chính Tâm Huyết Quản (Tim mạch) đưa ra quyết định. Bệnh nhân hiện tại đang điều trị ở Tâm Huyết Quản Nội Khoa, bác sĩ điều trị chính cũng chưa mời Tâm Hung Ngoại Khoa đến hội chẩn.
"Nếu thật sự không làm được. Bác sĩ Phó anh ở phòng phẫu thuật, có thể nhìn thấy tình hình, làm phiền anh truyền tin tức chính xác về đây. Bên phía chúng tôi sẽ tiến hành trao đổi với người nhà bệnh nhân. Để người nhà đề nghị với bác sĩ điều trị chính chuyển sang Ngoại Khoa." Bác sĩ Từ nói.
Làm như vậy chẳng phải là bức cung nhóm Cận Thiên Vũ sao.
Người nhà chỉ nghĩ đến việc cứu người nhà mình, đâu quan tâm đến việc các bác sĩ có vì chuyện này mà mâu thuẫn sinh ra hiềm khích hay không.
Bác sĩ Từ với tư cách là đồng nghiệp biết làm như vậy rất khiến Phó Hân Hằng khó xử, nói: "Thật ra tốt nhất là tự bọn họ cảm thấy làm không nổi nữa trực tiếp mời bác sĩ Phó anh qua hội chẩn đưa ra quyết định."
"Cho nên tôi đã nói rồi, chờ thêm chút nữa." Phó Hân Hằng nói.
Nhóm Tạ Uyển Oánh ở bên cạnh nghe ra được, thầy Phó tin tưởng đồng nghiệp bệnh viện mình, tin tưởng đồng nghiệp mình sẽ đưa ra lựa chọn chính xác, cho nên hiện tại không cần quá nôn nóng.
Trong trường hợp thật sự bất đắc dĩ không làm được, bác sĩ Tâm Huyết Quản Nội Khoa chắc chắn sẽ từ bỏ, để bệnh nhân chuyển sang Tâm Hung Ngoại Khoa làm phẫu thuật. Không có bác sĩ nào ngu đến mức kỹ thuật không đạt tiêu chuẩn mà lề mề đến khi bệnh nhân chết, đó là sự cố y khoa rồi.
Sự lo lắng này của người nhà bệnh nhân thực tế không quá cần thiết.
Đầu dây bên kia lại truyền đến giọng nói của bác sĩ Thân: "Tôi nói với bọn họ hai câu." Xem ra bác sĩ Thân ở bên cạnh bác sĩ Từ chưa đi, vẫn luôn quan tâm tiến triển của việc này, nói: "Nếu là tôi thì sẽ để bác sĩ Tạ thử một chút."
"Cậu câm miệng cho tôi!" Vu Học Hiền nhịn không được bùng nổ một câu.
"Đó là ai?" Hình như nghe thấy có người đang mắng mình, bác sĩ Thân lầm bầm hỏi một tiếng.
Là bạn học của Cận Thiên Vũ, bác sĩ Thân không cần nghi ngờ cũng là người của lớp hệ 8 năm. Nhóm bạn học Tạ Uyển Oánh khi ý thức được điểm này, trong lòng đều giật thót một cái.
Đề xuất Cổ Đại: Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội