Tai nghe đối phương không còn âm thanh, Cận Thiên Vũ mắng xong chuẩn bị cúp điện thoại rồi tranh luận tiếp với Vu Học Hiền.
Vu Học Hiền trong lòng lo lắng điều gì anh biết rõ. Thật là chọc anh tức chết mà. Anh tốt xấu gì cũng là sư huynh của cô, sao có thể hại sư muội mình được. Không hề có ý định để cô vào trong giúp làm phẫu thuật, chỉ là để cô ở phòng điều khiển quan sát thôi.
Xem thì được, vấn đề là ca bệnh này quá kỳ quặc, đến lúc đó đột nhiên cần cô giúp đỡ thì làm sao. Vu Học Hiền nghĩ cần phải thận trọng, vạn lần không thể tùy tiện đồng ý chuyện này. Nếu không quay về khó ăn nói với bạn gái mình và Tào Dũng.
Cộp cộp cộp, hành lang truyền đến tiếng giày da, người tới bước đi từng bước rất vững vàng, đồng thời đi không chậm mà rất nhanh.
Một đám người quay đầu lại, nhìn thấy bóng người lạnh lẽo như băng, toàn thân phảng phất tỏa ra u quang kia.
"Là bác sĩ Phó." Phùng Nhất Thông thốt ra mấy chữ này xong lập tức dùng hai tay bịt chặt miệng mình.
Robot đến rồi.
Vu Học Hiền và Cận Thiên Vũ nhíu chặt mày, hai người không tự chủ được mà nhìn nhau: Robot đến nhanh như vậy, đoán chừng tối nay cũng đang tăng ca ở bệnh viện.
Nghe nói thầy Phó thích nhất là chủ động tăng ca ở bệnh viện, Ngô viện trưởng đối với việc này cao hứng nhất, nhiều lần công khai biểu dương. Nhân viên tích cực làm việc đối với bệnh viện mà nói là buôn bán lời to không lỗ.
Những người khác đối với việc này lại không thể nào vui nổi. Chủ yếu là đều biết Robot không dễ đối phó.
Vu Học Hiền thầm mắng trong lòng, nghĩ rằng Robot đến rồi thì việc kéo tiểu sư muội chuồn đi e là lại thêm một tầng trở ngại.
Bị anh đoán trúng rồi, đại sự không ổn.
Bạch bạch bạch, tiếng dép lê từ trong Giới Nhập Thất chạy ra đến cửa, y tá đứng ở cửa gọi bác sĩ: "Bác sĩ Cận, bác sĩ Phương bảo anh vào trong."
Bác sĩ Phương là người đang thực hiện Xuyên Thích (chọc dò) cho bệnh nhân trong phòng máy, hiện tại để y tá chạy ra gọi bác sĩ khác, chỉ có thể nói lên một tình huống: Bệnh nhân xảy ra chuyện rồi.
Tất cả bác sĩ tại hiện trường trong lòng đều căng thẳng.
Điện thoại chưa cúp, bác sĩ Từ và bác sĩ Thân ở đầu bên kia nghe thấy tình hình.
Bác sĩ Từ lo lắng: "Ây, đây là xuyên thích không thành công phải không?"
"Bị tôi đoán trúng rồi, tôi đã nói bọn họ không được mà." Bác sĩ Thân nói ra mức độ hiểu biết của mình đối với bạn học, khẳng định chắc nịch, "Tám chín phần mười là Đạo Ti (dây dẫn) gặp phải lực cản không rõ nguyên nhân trong động mạch. Bọn họ không nghĩ xem trước đó anh thực hiện xuyên thích cho bệnh nhân, hai bên Cổ Động Mạch (động mạch đùi) đều đã chọc qua, chứng tỏ vấn đề đường đi của động mạch không thông suốt là rất lớn. Bọn họ có lẽ tưởng anh lúc xuyên thích làm rách nên đổi bên, với kinh nghiệm của anh cũng như việc xuyên thích định vị dưới màn hình thấu thị hiện nay thì khả năng xuyên thủng cực thấp, luồn Đạo Ti cũng là tiến hành dưới màn hình thấu thị. Khả năng lớn nhất là một bên Cổ Động Mạch đã bị tắc, đành phải rút ra chọn bên kia thử xem."
"Đúng đúng, cho nên tôi chẳng phải đã nói với bọn họ rồi sao? Tìm Ngoại Khoa đi." Bác sĩ Từ gật đầu nói lớn.
"Đương nhiên, mấy điểm bác sĩ Tạ nói về việc tìm Ngoại Khoa làm phẫu thuật bắc cầu là có tồn tại lợi và hại." Bác sĩ Thân đột nhiên nhắc lại quan điểm của Tạ bạn học, "Mạch máu toàn thân bệnh nhân như vậy, rất khó tìm khó chọn mạch máu làm cầu nối. Đúng là nên cố gắng thử làm PCI trước. Cô ấy hiện tại đi thực tập Nội Khoa, có thể là mới đi. Do đó tôi đoán cô ấy chưa từng thấy qua phẫu thuật của Tâm Huyết Quản Nội Khoa Quốc Hiệp, dựa vào tình huống cô ấy cho rằng mình có thể làm được để suy đoán thầy giáo của mình cũng làm được."
Thầy giáo ở đối diện người ta cũng rất lợi hại, thoáng cái đã đoán được những điều này. Nhưng Tạ Uyển Oánh không phải cho rằng mình giỏi hơn thầy giáo Tâm Huyết Quản Nội Khoa, ca bệnh đặc biệt thì ai làm cũng khó đối phó, cô cũng vậy. Nhưng dù sao cũng phải tự tay thử mới biết kết quả. Làm bác sĩ sợ nhất là thử cũng không dám thử, đồng nghĩa với từ bỏ.
Đề xuất Xuyên Không: Công Tử Văn Nhã Là Giả Thôi