"Vui rồi đây. Cô ta không biết Trụ Viện Tổng là ai rồi." Trên mặt Đào Trí Kiệt cười như không cười, có thể thấy vở kịch hôm nay hay ngoài dự đoán của anh.
Chương Tiểu Huệ cuống lên: "Không phải đâu, em gọi điện thoại đối phương không nghe, không gặp được người. Trụ Viện Tổng xưa nay cầm điện thoại bệnh viện phát cho Trụ Viện Tổng, em chưa gặp người thì làm sao biết có thể là ai."
"Cô nói không sai. Vấn đề là, cô có gọi điện cho Trụ Viện Tổng hay không, kiểm tra nhật ký cuộc gọi nhỡ trên điện thoại của Trụ Viện Tổng là biết cô có gọi hay không ngay." Đào Trí Kiệt quay đầu nhắc nhở cô ta.
Chương Tiểu Huệ lại đổi giọng: "Chẳng lẽ em gọi nhầm số của Trụ Viện Tổng?" Nói rồi, một tay cô ta vuốt tóc, ra vẻ mình vô tội bao nhiêu thì vô tội bấy nhiêu.
"Có thể trong chuyện này có hiểu lầm gì không..." Thường Gia Vĩ nói được nửa chừng, đột nhiên nhận được ánh mắt của bạn học Phó Hân Hằng, lập tức ngậm miệng lại.
"Bác sĩ Chương Tiểu Huệ."
Giọng nói này, là Viện trưởng Ngô.
Thực ra những người ngồi đây đều rất thông minh, toàn là bác sĩ, toàn là học bá, làm sao không nhận ra đại lãnh đạo đã về nhà.
Viện trưởng Ngô vừa lên tiếng, những người còn lại đồng loạt im lặng để đại lãnh đạo xử lý.
Chương Tiểu Huệ đứng đó, giả vờ như không có chuyện gì, dù sao chuyện này trước khi làm rõ thì ai cũng không nói chắc được là lỗi của ai, có lẽ chẳng ai có lỗi cả.
Viện trưởng Ngô đi đến trước mặt cô ta, nói: "Mỗi người đều khó tránh khỏi phạm sai lầm. Phạm sai lầm rồi, bản năng của con người là tìm cớ thoái thác. Nhưng mà, bác sĩ thì khác. Bác sĩ nếu làm như vậy, bệnh nhân có thể sẽ chết."
Viện trưởng cho rằng là cô ta sai? Chương Tiểu Huệ kinh ngạc bắt đầu không nói nên lời.
"Tôi không biết cô đang sợ hãi điều gì." Viện trưởng Ngô chỉ ra, "Chuyện này của cô, vốn dĩ có thể chỉ là do bệnh tình bệnh nhân này quá phức tạp dẫn đến cô phán đoán sai. Đồng nghiệp có lòng tốt chỉ ra cho cô, nhắc nhở cô thực hiện quy phạm chẩn đoán điều trị có vấn đề, yêu cầu cô lần sau nhất định phải chú ý. Là để cô trưởng thành tốt hơn thành một bác sĩ giỏi. Cô ra sức phủ nhận là đang nghĩ cái gì?"
Chương Tiểu Huệ cúi gằm đầu, cái miệng cúi xuống cắn chặt.
Chu Hội Thương có lòng tốt? Đâu có khả năng đó! Thật sự có lòng tốt, chuyện này không thể nói riêng với cô ta sao? Nhắc nhở riêng cũng là nhắc nhở cô ta, thế mới gọi là nhắc nhở giữa đồng nghiệp bình thường. Trước mặt bao nhiêu người nói cô ta như vậy không phải là muốn cô ta không sống nổi sao?
"Cậu có thể nói riêng với cô ấy mà." Thường Gia Vĩ khuyên Chu Hội Thương, mùng một tết đừng làm khó một cô gái nhỏ nữa.
"Tôi không nhắc nhở cô ta sao? Hỏi cô ta tại sao không nghe điện thoại của Lâm bác sĩ? Người bình thường chẳng phải lập tức gọi lại cho Lâm bác sĩ sao? Cô ta thì hay rồi, ngay cả đồng nghiệp mình vừa giao ban chiều nay là ai cũng quên sạch, cậu nói xem tâm tư cô ta để ở đâu?" Chu Hội Thương bác lại.
"Tôi hiểu cậu tức giận, cậu bớt giận trước đã." Thường Gia Vĩ lắc đầu cười cười, "Chúng ta đâu phải thiếu niên nhiệt huyết mười bảy mười tám tuổi." Theo anh thấy, hôm nay Chu Hội Thương dường như chịu kích thích gì đó ăn phải thuốc súng.
Phê bình thì được nhưng không cần kích động như vậy.
Anh ta nhiệt huyết? Chu Hội Thương trừng mắt nhìn người này.
Này, đó là vì anh tận mắt chứng kiến đứa trẻ không có mẹ cũng sắp không còn bố. Là bác sĩ Tâm Ngoại Khoa, anh biết rõ chuyện có thể tránh được từ trước. Đã có người sai rồi thì mau sửa đi để tránh lần sau lại như vậy, kết quả người này sống chết không nhận là sơ suất của mình. Là ai nhìn thấy tình trạng này mà không tức nổ phổi chứ?
"Ăn cơm tối xong về đi, cô đi xem bệnh nhân." Viện trưởng Ngô ra lệnh cho Chương Tiểu Huệ, "Quay về viết Tự tra báo cáo (bản kiểm điểm) nộp cho lãnh đạo khoa, để khoa xử lý vấn đề này của cô!"
Sắc mặt Chương Tiểu Huệ trắng bệch.
Đề xuất Đồng Nhân: Đấu La: Ta Trọng Sinh Thành Võ Hồn Điện Tài Quyết Thánh Nữ