Lúc hai người họ nói nhỏ, những người xung quanh có nghe thấy loáng thoáng.
"Họ là bác sĩ quý viện?" Giáo sư Hàn Vĩnh Niên hỏi Thiệu Giai Lương.
"Không phải." Thiệu Giai Lương giải thích cho giáo sư, "Họ là bác sĩ Tiêu Hóa Nội Khoa của Quốc Hiệp."
"Bác sĩ Tiêu Hóa Nội Khoa bệnh viện các anh mời đến giúp đỡ à."
"Không, là tôi..." Thiệu Giai Lương nhìn về phía Ngụy Quốc Viễn, thực ra là Ngụy Quốc Viễn đưa ra đề nghị.
Ngụy Quốc Viễn vừa định nói gì đó, người nhà ở cửa dường như nghe tin mà đến. Bà cụ gặp buổi sáng thoáng hiện mặt ở cửa phòng nội soi, hỏi các bác sĩ: "Bác sĩ Tạ có đến không?"
Y tá đi tới ngăn người nhà lại nói: "Bác sĩ sắp tiến hành điều trị cho bệnh nhân rồi, bà đợi ở bên ngoài, đừng vào trong."
"Tôi biết, tôi chỉ hỏi xem bác sĩ Tạ có ở đây không thôi." Bà cụ nói.
Vị người nhà này dường như rất có chấp niệm với bác sĩ Tạ. Khiến các bác sĩ không biết Tạ Uyển Oánh trong cảm giác cho rằng cô là một chuyên gia, nếu không sao có thể nhận được sự sùng bái của người nhà.
"Chuyên gia Tạ là vị nào?" Giáo sư Hàn Vĩnh Niên hỏi.
Tạ Uyển Oánh bị giật mình: Cô thành chuyên gia từ lúc nào vậy?
Hai nam sinh cùng lớp nhìn cô, một mặt là khâm phục cô thành chuyên gia rồi, mặt khác là trong bụng muốn cười nhưng không dám cười.
Vu Học Hiền đỡ kính mắt làm ra vẻ bình tĩnh, khóe miệng khó tránh khỏi cong lên một độ cong. Đám giáo viên bọn họ có thể dự cảm được, chuyên gia Tạ tuyệt đối là có. Chỉ là bây giờ tạm thời làm sinh viên chỉ có thể vùi trong cát.
Thiệu Giai Lương không biết giải thích thân phận thực sự của chuyên gia Tạ thế nào, lại nhìn về phía Ngụy Quốc Viễn: Cậu xem, sắp thành sự kiện Oolong (hiểu lầm tai hại) rồi, làm sao đây?
Đề nghị mình đưa ra không để đồng nghiệp khó xử, Ngụy Quốc Viễn chủ động đứng ra nói: "Bác sĩ Tạ tuy chỉ là một thực tập sinh, nhưng có phương thức tư duy độc đáo của riêng mình."
"Thực tập sinh?" Mấy bác sĩ Quốc Trệ nghe rõ là một thực tập sinh được người nhà bệnh nhân sùng bái, rất kinh ngạc.
Giáo sư Hàn Vĩnh Niên nói: "Đã cô ấy có cách, để cô ấy thử một chút."
Ước chừng giáo sư người ta nói câu này là nghĩ cho bệnh nhân, phàm chuyện gì cũng có thể thử trước. Chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh cho bệnh nhân, bác sĩ có gì mà không thể thử. Phùng Nhất Thông và Phan Thế Hoa lại phải lo lắng thay cho bạn học Tạ rồi. Vốn dĩ gọi bạn học Tạ đến chỉ là đưa ra ý kiến phương hướng, bây giờ thì hay rồi, giáo sư người ta trực tiếp bảo người lên tay thử.
"Đừng coi thường sinh viên y khoa." Giáo sư Hàn Vĩnh Niên nói, làm rõ mình không phải tiền bối lòng dạ hẹp hòi, thực sự chỉ muốn xem thực tập sinh lộ một tay thôi, "Bác sĩ Tạ sắp tốt nghiệp rồi nhỉ? Rất nhanh sẽ là bác sĩ cùng chiến tuyến chiến đấu với chúng ta rồi."
Cô không phải sắp tốt nghiệp, là vừa học tập trên lâm sàng không lâu, mới luân chuyển hai khoa, đây là khoa thứ ba.
"Tương lai là bác sĩ Tiêu Hóa Nội Khoa?" Giáo sư Hàn Vĩnh Niên lại nghe ngóng về nhân tài rường cột Tiêu Hóa Nội Khoa tương lai.
"Cô ấy là thực tập sinh Ngoại khoa." Vu Học Hiền quay mặt lại, trả lời trực diện thắc mắc của đối phương. Chỉ thấy Ngụy Quốc Viễn bọn họ vẻ mặt lúng túng là không biết trả lời tiếp thế nào, vì logic đối phương đoán rất bình thường nhưng lại ngày càng xa đáp án chính xác.
Giáo sư Hàn Vĩnh Niên và hai người Quốc Trệ khác sắp nghe không hiểu bọn họ nói gì rồi.
"Cô ấy hình như không hiểu lắm về nội soi tiêu hóa." Hai bác sĩ trẻ của Quốc Trệ thì thầm to nhỏ với nhau, là suy đoán ra bác sĩ Tạ được nhắc đến chính là nữ bác sĩ vô cùng trẻ tuổi trước mắt này.
Giáo sư Hàn Vĩnh Niên có chút ngơ ngác, một thực tập sinh đến cả nội soi tiêu hóa cũng không hiểu lắm đến đây nói là muốn làm phẫu thuật nội soi tiêu hóa cho bệnh nhân nan y tạp chứng?
Đề xuất Hiện Đại: Chân Tướng Của Kẻ Giả Danh Huynh Đệ Bên Cạnh Lang Quân