"Vấn đề bà nói tôi có thể hiểu được, bác sĩ mà. Nhưng mà, mạng con trai tôi chỉ có một, tôi không thể trơ mắt nhìn nó chết. Xin các ông hiểu cho chúng tôi. Tôi chỉ muốn thử lại một lần, bất kể thế nào chỉ cần có cách đều phải thử, đi cứu mạng nó." Bà cụ lúc nói chuyện khóc không thành tiếng, nghẹn ngào liên tục.
Bầu không khí bi thương tại hiện trường khiến trái tim mỗi người muốn vỡ vụn. Huống hồ, người nhà Quốc Hiệp trước đó vừa xảy ra chuyện gần như y hệt ở Tuyên Vũ. Bác sĩ Quốc Hiệp nào có thể để lòng mình sắt đá cho được.
Chủ nhiệm Dương nhìn về phía Vu Học Hiền: Cái nồi của anh anh tự xử lý đi.
Sắc mặt Vu Học Hiền xanh rồi lại xanh, tay sờ vào điện thoại trong túi áo blouse trắng là muốn gọi điện đến Tuyên Vũ mắng người rồi.
Bất kể thế nào, lúc bác sĩ bàn bạc công việc chưa đưa ra quyết định thì không nên để người nhà biết, sẽ ảnh hưởng đến trật tự y tế bình thường.
Ai bảo Quốc Hiệp bọn họ quá tốt bụng, món nợ trước đó còn chưa tính với Tuyên Vũ.
"Thế này." Chủ nhiệm Dương nói lại với người nhà bệnh nhân, "Bà bảo bệnh viện họ viết một tờ đơn xin mời bác sĩ bệnh viện ngoài hỗ trợ Hội Chẩn gửi qua đây. Bác sĩ bệnh viện chúng tôi qua Hội Chẩn cần phải đi theo quy trình."
"Vâng." Bà cụ liên tục nhận lời, hai tay đến nước mắt cũng chưa kịp lau, vội vàng móc điện thoại ra liên hệ bác sĩ Thiệu.
"Bà không cần quá nôn nóng. Quy trình này đi xong, dù hai bệnh viện đều phê chuẩn đồng ý rồi. Bác sĩ Tạ đi theo bác sĩ Vu qua bệnh viện Tuyên Vũ Hội Chẩn, bác sĩ bệnh viện Tuyên Vũ phải chuẩn bị tốt những thứ liên quan trước, những cái này đều cần thời gian." Chủ nhiệm Dương tiêm phòng trước cho người nhà, "Còn về việc bác sĩ Tạ bác sĩ Vu qua có giúp được gì hay không, phải xem tình hình cụ thể. Trong điện thoại là không nói rõ được."
"Tôi hiểu mà, bác sĩ. Cảm ơn các ông chịu đi thử cứu mạng con trai tôi." Bà cụ muốn dập đầu cảm ơn các bác sĩ trước.
Là một người nhà thấu tình đạt lý. Cho nên Vu Học Hiền sau đó cầm điện thoại chất vấn người Tuyên Vũ làm ăn kiểu gì.
Ngụy Quốc Viễn nhận điện thoại của anh giải thích: "Chúng tôi không biết bà ấy đi tìm các anh. Nếu biết chắc chắn ngăn lại."
"Cậu đừng có giả vờ vô tội." Vu Học Hiền chỉ ra.
"Không có, bác sĩ Vu, đừng nói vậy. Tôi biết tối hôm đó nợ Quốc Hiệp các anh, luôn nghĩ tìm cơ hội giúp đỡ."
"Cái gọi là giúp đỡ của cậu là để chúng tôi qua giúp đỡ."
"Không có không có." Ngụy Quốc Viễn cười to hai tiếng, "Bác sĩ Vu anh thích nói đùa quá."
Sư huynh Vu đâu phải thích nói đùa, thầy Ngụy đối diện không nhìn thấy thôi, sư huynh Vu tức đến mặt xanh lè rồi. Tạ Uyển Oánh nhìn tình hình này chỉ sợ sư huynh Vu sắp nổ tung, đi ra ngoài cùng hai bạn học tránh bom trước.
Ba người vừa đi vừa nói về lớp trưởng.
"Không biết lớp trưởng bị cố vấn gọi về trường làm gì." Phan Thế Hoa nghĩ ngợi nói, "Bây giờ trong trường cũng không có hoạt động lớn gì sắp tổ chức, có thể là lớp chúng ta xảy ra chuyện gì rồi."
Trải qua sự tiếp xúc ngắn ngủi sáng nay, Tạ Uyển Oánh và Phùng Nhất Thông nhìn bạn học Phan với con mắt khác.
Người ta không chỉ là chàng trai dịu dàng, mật độ tư duy và khả năng quan sát các chi tiết xung quanh của người ta rất kinh người, khiến người ta cảm thấy có chút giống Sherlock Holmes.
Nói đến quan sát chi tiết cuộc sống xung quanh, Tạ Uyển Oánh tự nhận không bằng bạn học Phan, đặc biệt ngưỡng mộ bác sĩ như sư huynh Tào cuộc sống và công việc cả hai đều không trễ nải. Sư huynh Tào là người tài giỏi thực sự.
Chỉ là, diễn biến tiếp theo của sự việc là điều Sherlock Holmes Phan Thế Hoa không ngờ tới.
Sáng sớm Nhạc Văn Đồng nhận được thông báo của cố vấn vội vàng chạy về Học viện Y khoa, bước vào nói chuyện với cố vấn.
Đề xuất Trọng Sinh: Tôi Sở Hữu Hệ Thống Điểm Công Trạng Để Giúp Cả Gia Đình Phát Tài