"Nhậm lão sư, thầy cứ yên tâm. Em tự nhận đánh không lại đối phương thì chắc chắn chạy, em chạy nhanh hơn bất kỳ ai." Tạ Uyển Oánh đưa ra ví dụ hai lần chạy trốn trước của mình, nhắc nhở Nhậm lão sư có thể tin tưởng cô biết xem xét thời thế điểm này.
Nhậm Sùng Đạt nhớ ra, cô muốn chạy thì có thể chạy nhanh hơn cả nhà vô địch trăm mét, cô có chút thông minh này, chỉ đành ngẩng đầu: Phê bình uổng công rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, sao trên người cô cứ luôn xảy ra loại chuyện này?
Về vấn đề này có người đã sớm có kiến giải.
Cửa đại sảnh cấp cứu lại có một người đi vào, nách kẹp cặp tài liệu, đi có chút vội, hơi thở có vẻ hơi gấp.
Hai thầy trò Tạ Uyển Oánh và Nhậm Sùng Đạt quay đầu nhìn thấy người đến.
Là pho tượng Phật kia, sao lại đến rồi? Nghe thấy tiếng gió rồi? Nhậm Sùng Đạt thầm nghĩ.
"Đào sư huynh." Tạ Uyển Oánh gọi một tiếng.
Đào Trí Kiệt đứng ở cửa không động đậy, như đang tiếp tục nghỉ lấy hơi, dưới đôi mày thanh tú kia đôi mắt như ngọc ôn, ý cười nhạt đi rồi, mang theo chút thần sắc cau mày.
Là day dứt, day dứt suy tư.
Sáng nay có việc về bệnh viện sớm, đi ngang qua phòng bảo vệ bệnh viện biết được chuyện tối qua, khiến anh vội vàng quay người đến cấp cứu thám thính tình hình rồi. Có thể nói, loại chuyện này xảy ra coi như nằm trong một nửa dự liệu của anh.
"Oánh Oánh, em đấy. Có nhớ lời anh từng nói với em không?" Đào Trí Kiệt nói, giọng điệu giống như ông giáo già tốt tính, nội dung lại rất khiến người ta phải suy ngẫm.
Lời này của Đào sư huynh, lập tức khiến Tạ Uyển Oánh nhớ lại chuyện ở Ngoại tổng quát 2, lúc đó thật sự phải cảm ơn Đào sư huynh đã nhắc nhở cô trước.
Biết cô nhớ ra rồi, Đào Trí Kiệt lại hỏi cô một câu: "Biết tại sao anh đặc biệt nhắc nhở em chú ý không?"
Bởi vì cô là con gái, sư huynh quan tâm con gái. Tạ Uyển Oánh nghĩ, có thể hiểu được.
Sai. Không chỉ vì duyên cớ cô là con gái. Đào Trí Kiệt rất nhớ lần đầu tiên mình gặp tiểu sư muội này, trước mắt là một thoáng kinh diễm.
Ngũ quan thanh tú chẳng kém gì minh tinh điện ảnh, khí chất học thuật siêu mạnh, mị lực độc đáo. Chẳng trách Tào sư đệ của anh vừa gặp đã yêu.
Lúc đó trong lòng anh có thể hiện lên ý niệm chỉ có một: Sau này e là cần phải mười phần lưu tâm.
Con gái xinh đẹp và con trai xinh đẹp giống nhau, rất dễ trêu chọc một số rắc rối không cần thiết. Đặc biệt là làm nghề bác sĩ này, gặp đủ loại người, xác suất gặp người xấu quá lớn. Giống như tối qua, người xấu bị thương đến cấp cứu, bác sĩ cũng bắt buộc phải khám bệnh.
Đàm Khắc Lâm là đợi xảy ra chuyện mới ý thức được điểm này, sau đó đã áp dụng một số biện pháp để phòng ngừa. Đợi cô đến khoa Ngoại gan mật của bọn họ, anh căn bản không dám để cô đi tiếp xúc với những bệnh nhân nam có chút vấn đề về phương diện này, biết sớm muộn gì cũng có thể xảy ra chuyện.
Trên lâm sàng, giữa đồng nghiệp hỗ trợ ra tay giúp đỡ là điều nên làm. Ví dụ như bác sĩ nam không tiện tiếp xúc riêng với bệnh nhân nữ, lúc này nhân viên y tế nữ phải ra mặt giúp đỡ. Gặp loại bệnh nhân nam này, nhân viên y tế nam tự nhiên nên đứng ra.
Tình huống tối qua bất luận thế nào vốn dĩ không nên để cô một mình ở lại phòng điều trị ứng phó với đám người đó. Lý Thừa Nguyên sau khi quay lại biết tình hình thì tức giận, là có đạo lý.
Điều này không thể hoàn toàn nói Tân Nghiên Quân không chú ý. Tân Nghiên Quân lúc đó nghĩ có Từ tỷ đi cùng Tạ Uyển Oánh, hai người ở đó chắc không có vấn đề gì. Không ngờ Từ tỷ bỏ người xuống đi làm việc, cũng không thông báo cho cô ấy. Có thể Từ tỷ cho rằng đám người đó sẽ không làm gì.
Sau chuyện này hai người này chắc chắn có kiểm điểm lại. Tóm lại là trên lâm sàng bất cứ chuyện gì cũng tuyệt đối không được lơ là.
"Đổng bác sĩ lại đi ngủ rồi sao?" Nhậm Sùng Đạt nghĩ đi nghĩ lại, luôn cảm thấy chuyện tối qua lẽ ra có cách giải quyết tốt hơn.
(Đổng bác sĩ: Quả nhiên, người phải bị mắng là tôi)
"Đổng bác sĩ anh ấy là không biết, không ai thông báo cho anh ấy." Tạ Uyển Oánh nói đỡ cho Đổng lão sư.
Trong lúc mấy người nói chuyện, lại có người đến. Chu Hội Thương bước vào đại sảnh cấp cứu, đi đến chỗ Nhậm Sùng Đạt hỏi: Kỳ lạ thật, sao lại là pho tượng Phật này ở đây, Tào Dũng đâu?
Đề xuất Cổ Đại: Tiên Đoạn Thân Tái Điệu Mã! Đích Thiên Kim Quan Tuyệt Toàn Kinh Thành