Bạn thân và bác sĩ Ân đang trong giai đoạn ngọt ngào, mới có chuyện hai người cùng ăn cơm, bạn thân thường xuyên mang đồ ăn khuya cho bác sĩ Ân.
Tạ Uyển Oánh cười cười, nói: "Đúng vậy, bệnh viện sắp xếp bác sĩ phải luân phiên xuống Cấp Cứu."
"Anh ấy không phải ở phòng bệnh sao? Bác sĩ các cậu luân phiên trực thế nào? Anh ấy không phải bác sĩ khoa Cấp Cứu, sao lại đi Cấp Cứu làm việc?" Ngô Lệ Tuyền với tư cách là người ngoài nghề, không hiểu lắm về chế độ trực ban của bác sĩ.
"Bác sĩ riêng của khoa Cấp Cứu rất ít, bởi vì trong nước chúng ta chưa xây dựng trung tâm cấp cứu khu vực, mà là mỗi bệnh viện tự xây dựng phòng cấp cứu của mình. Có lẽ như vậy thì kinh tế thực dụng hơn một chút." Tạ Uyển Oánh nói.
Hệ thống xây dựng y tế của mỗi quốc gia là khác nhau, mỗi cái đều có ưu điểm riêng chỉ có thể nói là phù hợp với quốc tình của từng nước. Dân số trong nước đông, xây dựng trung tâm cấp cứu khu vực e là không đáp ứng được điều kiện số lượng bệnh nhân quá nhiều. Hiện tại nhiều bệnh viện như vậy còn chưa giải quyết được vấn đề người dân đông khám bệnh khó, chứ đừng nói đến việc xây vài cái trung tâm cấp cứu có thể đáp ứng nhu cầu của người dân.
Các bệnh viện tự xây khoa Cấp Cứu, nếu tuyển chuyên biệt bác sĩ khoa Cấp Cứu, tương đương với việc phải chi thêm một khoản phí nhân sự. Điều kiện kinh tế trong nước tạm thời ở mức trung bình, không có vốn liếng này, bệnh viện muốn vận hành chi phí thấp, bàn tính lại đánh vào bác sĩ. Điều động một phần bác sĩ ngày thường ở các khoa xuống luân phiên trực Cấp Cứu, tiết kiệm được phí nhân lực. Chế độ cấp cứu vận hành như vậy trong nước từ trước đến nay, không thấy không thông, cho nên cứ thế tiếp diễn. Dù sao thì, ca bệnh mà bác sĩ Cấp Cứu không xử lý được, vẫn phải để bác sĩ chuyên khoa ở trên xuống hội chẩn.
Giữa các khoa tranh giành nghiệp vụ đã rất gay gắt rồi, lại thêm một bác sĩ chuyên trách Cấp Cứu tranh giành nghiệp vụ với các khoa khác? Lãnh đạo bệnh viện cần phải suy nghĩ xem có cần thiết hay không. Bao gồm cả Quốc Hiệp, các bệnh viện nói chung trong giai đoạn hiện tại sẽ không cân nhắc chiến lược này.
Trừ khi kinh tế phát triển, tiệm cận với các nước phát triển, mức sống nhân dân được nâng cao, chi phí dành cho y tế sẵn sàng tăng lên, lúc đó bàn lại cũng chưa muộn.
Cụ thể nói về tình hình nhân sự Cấp Cứu của Quốc Hiệp, bác sĩ các khoa phái xuống trực Cấp Cứu là bác sĩ nội trú và bác sĩ chủ trị.
Ân Phụng Xuân là chủ trị, chưa đến Phó Cao (Phó Giáo sư/Bác sĩ cao cấp) đều không thoát khỏi việc phải đi trực Cấp Cứu.
"Các cậu là đến Phó Cao mới không phải trực đêm." Ngô Lệ Tuyền lần đầu tiên nghe thông tin này, hỏi, "Oánh Oánh, Hoàng sư huynh của cậu thì sao?"
"Hoàng sư huynh không phải Phó Cao chỉ là chủ trị, cũng vậy. Năm nay anh ấy làm Tổng nội trú càng bận hơn. Sang năm về khoa, phải tiếp tục luân phiên trực đêm phòng bệnh và xếp lịch trực Cấp Cứu."
"Nói như vậy, chủ trị và nội trú không có gì khác biệt phải không?"
Đương nhiên không phải. Lực lượng chủ lực luân phiên Cấp Cứu lẽ ra phải là bác sĩ nội trú trên một năm cần tích lũy kinh nghiệm lâm sàng và rèn luyện. Nhưng bất đắc dĩ sinh viên y khoa Quốc Hiệp tuyển vào đa số là Tiến sĩ, Tiến sĩ lên chủ trị rất nhanh, dẫn đến việc ở Cấp Cứu Quốc Hiệp, bác sĩ nội trú và bác sĩ chủ trị có thể chiếm tỷ lệ mỗi bên một nửa trong số nhân viên trực ban.
"Cậu và anh ấy như vậy bao lâu phải luân phiên Cấp Cứu một lần?" Ngô Lệ Tuyền hỏi thêm.
Bao lâu luân phiên một lần, phải xem toàn viện có bao nhiêu bác sĩ được xếp vào lịch trực Cấp Cứu. Cụ thể khoa nào phái nhân viên trực Cấp Cứu, chỉ có thể nói, khoa Cấp Cứu của bệnh viện tổng hợp Quốc Hiệp cũng giống như đa số bệnh viện tổng hợp khác, Cấp Cứu chỉ chia làm hai mảng lớn là Đại Nội Khoa và Đại Ngoại Khoa. Các khoa lớn nhỏ, bất kể là ai chỉ cần đủ điều kiện, theo nguyên tắc công bằng, đều bị yêu cầu xuống trực Cấp Cứu.
Tình hình xếp lịch cụ thể là khoa đến lượt sẽ lên danh sách nhân sự trước rồi giao cho chủ nhiệm khoa Cấp Cứu, do chủ nhiệm khoa Cấp Cứu cụ thể đưa ra bảng trực ban.
Đề xuất Ngược Tâm: Thoáng Bóng Kinh Hồng