Thầy lâm sàng có dạy nữa, một số thứ chung quy là chỉ có thể hiểu ngầm không thể diễn tả bằng lời, cần sinh viên y tự mình lĩnh hội. Bác sĩ là một nghề làm đến già học đến già, từ khi là sinh viên y bắt đầu học từ bệnh nhân, đến khi làm bác sĩ không có thầy dẫn dắt, càng chỉ có thể là tự học từ trên người bệnh nhân. Đi luân khoa, chỉ là để đi tiếp xúc nhiều hơn các loại bệnh tật đa dạng.
Cho nên, không tồn tại vấn đề cô giúp Nội khoa cướp nghiệp vụ, chỉ tồn tại kết quả thực tế cô cứu chữa bệnh nhân cũng như từ trong quá trình cứu chữa hoàn thành việc học tập một khóa học.
Lời của Cao Dũng, khiến cả đám người đều im miệng.
Chu Hội Thương đảo mắt nhìn trần nhà, nghĩ mình nếu có cái dũng khí của bạn học cũ Cao Dũng và người máy kia, có lẽ sẽ không vội vàng xông ra rồi. Anh nói những lời này thực tế là sợ, Tạ Uyển Oánh theo thầy Nội khoa học nghiệp vụ tìm được cảm giác làm bác sĩ Nội khoa, liệu có vì thế mà có ý niệm từ Ngoại khoa chuyển sang Nội khoa hay không. Là có sinh viên Ngoại khoa như vậy tồn tại.
Tuy nhiên, sợ là vô dụng. Thầy Hô Hấp Nội muốn dẫn dắt cô thế nào, là chuyện của thầy Nội khoa. Ngoại khoa không quản được. Thầy Ngoại khoa nếu cho rằng cần cảnh giác sinh viên Ngoại khoa của mình bị Nội khoa cướp đi, tự mình lấy bản lĩnh ra để thu hút học sinh chứ không phải đi yêu cầu học sinh thế này thế kia. Lời này của Cao Dũng là đúng.
Đoán chừng là, cô thực tập ở Nội khoa ba tháng này, sẽ khiến anh phải nơm nớp lo sợ ba tháng rồi. Sờ sờ ngực, Chu Hội Thương liếc về phía bạn học cũ Cao Dũng: Ba tháng đấy, chưa chắc cậu thực sự có thể luôn trầm tĩnh được đâu.
Như cậu nói, bản lĩnh em ấy lớn lắm, cứ xem xem em ấy tiếp theo sẽ lại mang đến điều gì cho Nội khoa.
Chiều hôm sau gần giờ tan làm.
Có một cuộc điện thoại từ khoa khác gọi đến Hô Hấp Nội Khoa.
Lý chủ nhiệm nhận điện thoại, vừa từ bên ngoài về, lập tức triệu tập bác sĩ trong tổ mình thương lượng.
Tạ Uyển Oánh đi theo Tân lão sư đến văn phòng chủ nhiệm.
"Bác sĩ Tiểu Nhi Ngoại Khoa (Ngoại Nhi) gọi điện cho chúng ta, nói là hy vọng bác sĩ khoa ta mang nội soi phế quản qua giúp họ lấy dị vật phế quản cho một bệnh nhi." Lý chủ nhiệm nói cho bác sĩ trong tổ nội dung hội chẩn cấp cứu mình nhận được.
Các bác sĩ Hô Hấp Nội nghe thấy nhiệm vụ này, một tràng tiếng kinh ngạc.
Do Quốc Hiệp bọn họ không giống một số bệnh viện chỉ có Hô Hấp Nội Khoa mới làm được nội soi phế quản, Tâm Hung Ngoại Khoa tranh giành nghiệp vụ nội soi phế quản với họ quá mạnh, dẫn đến những ca bệnh như thế này rất có khả năng liên quan đến việc bệnh nhân có thể cần mổ cấp cứu, thường đồng nghiệp khoa khác ưu tiên gọi chi viện đều là Tâm Hung Ngoại Khoa. Làm như vậy có lợi là, tránh thất bại rồi lại gọi Ngoại khoa thêm một lần thừa thãi, cũng tránh đắc tội Tâm Hung Ngoại.
Là bác sĩ nào, khác với người khác, dám gọi Hô Hấp Nội Khoa bọn họ đi làm thao tác này? Chứng tỏ người này rất tin tưởng kỹ thuật của bác sĩ Hô Hấp Nội bọn họ, cho rằng Hô Hấp Nội bọn họ đến chắc chắn có thể một lần thành công, không cần Ngoại khoa nữa.
Là ai? Vốn dĩ là chuyện đáng để Hô Hấp Nội Khoa rất vui mừng, nhưng khi nghe rõ nội dung ca bệnh là bệnh nhân Tiểu Nhi Ngoại?!
"Phải, bệnh nhân là một bé trai năm tuổi." Lý chủ nhiệm ho vài tiếng, cũng giống như các bác sĩ khác trong khoa mình, trong lòng vừa vui mừng và mong đợi, mặt khác lại rất thấp thỏm.
Làm nội soi phế quản trên người trẻ em, so với người lớn độ khó không phải tăng lên bình thường. Khí quản của trẻ em nhỏ hơn người lớn rất nhiều. Mặc dù nội soi phế quản có cung cấp phụ kiện trẻ em chuyên dụng có thể thích ứng với trẻ em.
"Không phải luôn gọi Tâm Hung Ngoại sao? Tại sao đột nhiên gọi chúng ta rồi?" Một đám bác sĩ Hô Hấp Nội Khoa bắt đầu do dự, phỏng đoán nguyên nhân đối phương xuất kỳ bất ý gọi họ.
Đề xuất Hiện Đại: Sủng Thiếp Của Phu Quân Xúi Giục Cha Chồng Bỏ Trốn, Công Chúa Mẹ Chồng Nổi Cơn Thịnh Nộ