Y tá đứng bên kia che miệng phàn nàn: "Không biết người của Tâm Hung Ngoại Khoa đến từ lúc nào, cũng chẳng lên tiếng."
Đối với Tâm Hung Ngoại Khoa, Tạ Uyển Oánh tiếp xúc nhiều nhất là Phó lão sư và Chu tiền bối cùng Chu sư huynh, bác sĩ khoa khác chưa tiếp xúc mấy nên không nhận ra. Có thể xác định là, bác sĩ Lý Thừa Nguyên trước mắt này trước đây chắc chưa từng giao thiệp với cô.
Lý Thừa Nguyên, Chủ Trị Y Sư, tuổi tác có thể lớn hơn Chu tiền bối một chút. Bác sĩ đi theo sau anh ta khá trẻ, là một Trú Viện, họ Lưu.
"Các cậu đến rồi à." Tân Nghiên Quân tháo găng tay thao tác, nói với hai đồng nghiệp Tâm Hung Ngoại.
"Phải." Lý Thừa Nguyên dường như trả lời cô tiếng chào hỏi này một cách lười biếng, quay đầu đối diện với đôi mắt cô lại rất sắc bén.
Cảm nhận được không khí giữa bác sĩ Lý và Tân lão sư có vẻ là lạ, Tạ Uyển Oánh cẩn thận liếc nhìn, ở bên cạnh im thin thít, sợ chạm nổ thứ gì đó.
Bác sĩ đối thoại chắc chắn không tiện nói trước mặt bệnh nhân. Đoàn người đi ra ngoài phòng bệnh, đi đến trong góc.
Tân Nghiên Quân giải thích với đồng nghiệp Tâm Hung Ngoại: "Các cậu bận, cho nên chúng tôi vừa rồi tiện thể làm chọc dò cho bệnh nhân luôn."
"Không phải nói các cô giải quyết không được vấn đề mới gọi chúng tôi xuống hội chẩn sao?" Bác sĩ Lưu đưa ra chất vấn.
Tự các cô giải quyết được rồi, còn gọi chúng tôi phí công chạy xuống làm gì. Là ai cũng sinh cái bực này.
"Không cần hỏi cô ấy." Cánh tay Lý Thừa Nguyên đưa ra chắn ngang trước mặt bác sĩ Lưu, ra hiệu không cần nói nhảm, nói thẳng, "Tân Nghiên Quân, cô có biết xấu hổ không."
"Cậu nói cái gì?" Tân Nghiên Quân dường như giật mình kinh hãi trước lời nói của anh ta.
"Tôi nói da mặt cô đủ dày đấy, lợi dụng thực tập sinh Ngoại khoa chúng tôi phải không?" Lúc Lý Thừa Nguyên nói lời này, ánh mắt chuyển sang người Tạ Uyển Oánh.
Tạ Uyển Oánh đứng sau lưng Tân lão sư, chắc chắn càng không dám loạn lên tiếng lúc này.
"Cái gì gọi là lợi dụng? Em ấy đến khoa chúng tôi thực tập, là học sinh của tôi." Tân Nghiên Quân đối với cách nói của đối phương đương nhiên không đồng tình và vô cùng tức giận.
Trên lâm sàng xưa nay là thầy trò có thể học hỏi lẫn nhau, đặc biệt là khi bác sĩ giữa các khoa khác nhau đến khoa của nhau tiến hành tu nghiệp, một mặt là học sinh không sai, mặt khác kiến thức chuyên môn bản thân mang đến tất yếu trở thành người thầy cho các bác sĩ khoa này học tập.
Hơn nữa, nếu nói cô là lợi dụng thực tập sinh, Phổ Ngoại Nhị và Can Đảm Ngoại trước đó chẳng phải cũng vậy sao? Ai mà không biết, Đàm Khắc Lâm và Đào Trí Kiệt trước đó đã lợi dụng bạn học Tạ làm bao nhiêu sáng kiến Ngoại khoa. Bạn học Tạ đến Hô Hấp Nội Khoa cũng có thể giúp Hô Hấp Nội Khoa tạo ra sáng kiến.
"Có thể giống nhau sao? Cô ấy là người của Ngoại khoa không phải người của Nội khoa các cô. Chúng tôi không phải không biết, Nội khoa các cô sớm đã học được cách lợi dụng người của Ngoại khoa đến đây quy hoạch đào tạo để làm việc rồi. Không ngờ là, cô lại lợi dụng đến trên đầu một thực tập sinh."
Hừ. Tân Nghiên Quân nghe ra ý đồ của người này rồi, cười khẩy: "Sao thế? Đố kỵ rồi? Đố kỵ em ấy đến khoa chúng tôi luân khoa rồi?"
Lý Thừa Nguyên quét mắt qua đầu cô một cái, tầm mắt lần này dán chặt vào mặt Tạ Uyển Oánh, chỉ mặt gọi tên nói: "Tạ Uyển Oánh, nếu cô đủ thông minh, nên biết đợi thầy giáo Ngoại khoa xuống rồi hẵng làm những việc này."
Nghe thấy anh ta nói vậy, Tân Nghiên Quân cuống lên: "Em ấy là học sinh của tôi, việc gì phải nghe cậu chỉ huy."
"Tân Nghiên Quân, cô và tôi trước đây từng là bạn học, đừng tưởng tôi không biết cô là người thế nào, cô luôn muốn tính toán bàn tính như ý. Tôi khuyên cô đừng để đến lúc đó dã tràng xe cát biển đông." Lý Thừa Nguyên buông lời này xong, xoay người dẫn người đi.
Đề xuất Cổ Đại: Phong Lăng Bất Độ