Quay lại trường y bổ sung thiếu sót chỉ là bước đầu tiên. Trường y giải phẫu là người chết, đến lâm sàng đối mặt là người sống, ca bệnh cũng cần làm nhiều tích lũy kinh nghiệm lâm sàng.
Điểm này cần sự to gan nhưng cẩn trọng của bác sĩ. Gan của nữ bác sĩ xưa nay khá nhỏ, dẫn đến trong những thao tác như thế này đại thể dễ thua kém nam bác sĩ. Có thể có cái gan dám nghĩ dám làm như nữ bác sĩ này, tuyệt đối là xuất sắc rồi.
Cho nên đừng thấy Tân lão sư lúc nào cũng cười, cười thật dịu dàng, thân phận thực sự của người ta là một đại tướng dưới trướng Lý chủ nhiệm. Tuổi đời hơn hai mươi, dám một mình dẫn học sinh chơi nội soi phế quản rồi, chứng tỏ tính cách và kỹ thuật hẳn là hạc giữa bầy gà trong số bác sĩ cùng trang lứa.
"Nào, đội mũ, mặc áo." Tân Nghiên Quân hào sảng nói với học sinh.
Hai cô trò mặc áo mũ phẫu thuật dùng một lần, đeo găng tay vô khuẩn.
Bệnh nhân đã nằm trên giường điều trị, tư thế nằm ngửa.
Trước thủ thuật, y tá cho bệnh nhân nuốt thuốc gây tê bề mặt giống như làm nội soi dạ dày để làm tê cổ họng.
Bệnh nhân này bị cao huyết áp, để an toàn, kết nối thêm máy theo dõi điện tim cho bệnh nhân, tần suất đo huyết áp điều chỉnh thành ba phút một lần, để tiện quan sát tình hình bệnh nhân.
Là bác sĩ hỗ trợ, Tạ Uyển Oánh cần giúp cô giáo dùng dầu paraffin vô khuẩn bôi trơn thân ống nội soi, như vậy khi đi vào đường thở bệnh nhân có thể giảm ma sát giữa thân ống và thành khí quản bệnh nhân.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Tân Nghiên Quân cúi đầu, nói chuyện với bệnh nhân, an ủi cảm xúc bệnh nhân: "Chị à, lát nữa làm kiểm tra này, chị phối hợp với tôi một chút, tôi bảo hít vào thì chị hít vào, không cần căng thẳng. Chỉ là lúc ống đi vào cổ họng chị hơi khó chịu chút, chị nhịn một chút, thời gian sẽ không quá lâu đâu."
Bệnh nhân gật đầu, thần sắc muốn bình tĩnh như bác sĩ thì là không thể.
Y tá đưa thêm một lọ thuốc nhỏ giọt vào tay bác sĩ.
"Oánh Oánh em cầm, nhỏ vào một bên lỗ mũi to của chị ấy, là Lợi Đa Tạp Nhân (Lidocaine/thuốc tê)." Tân Nghiên Quân nói với học sinh.
Y tá phối hợp có chút lo ngại, coi như không tình nguyện lắm đưa thuốc cho Tạ Uyển Oánh, dặn dò cô một câu: "Có gì không hiểu, nhớ hỏi cô giáo trước."
Chỉ sợ thực tập sinh này chưa tiếp xúc thao tác nội soi phế quản không hiểu không hỏi tự mình làm bừa. Một khi Tân Nghiên Quân bắt đầu thao tác, là tuyệt đối không lo được cho học sinh, phải dồn hết tâm trí vào bệnh nhân.
Nội soi phế quản thuộc thao tác xâm lấn cơ thể người, thao tác không thỏa đáng sẽ làm tổn thương cơ thể người, tỷ lệ biến chứng xảy ra cao tới 0.3%. Thường gặp nhất là chảy máu, ngẫu nhiên chảy máu lớn có thể gây chết người. Những cái khác như thiếu oxy, nhiễm trùng, mỗi loại biến chứng xuất hiện đều rất phiền phức.
Hiểu sâu sắc sự lợi hại của thao tác y học, Tạ Uyển Oánh đương nhiên sẽ không có ý kiến gì với sự lải nhải của chị y tá, gật đầu.
Tay cầm lọ thuốc nhỏ, Tạ Uyển Oánh theo chỉ thị của cô giáo, quan sát khoang mũi bệnh nhân trước.
Đường đi của nội soi phế quản vào đường thở có ba đường, qua khoang mũi, qua khoang miệng, nếu là bệnh nhân mở khí quản có thể qua ống canuyn đã mở để đưa vào. Trên lâm sàng đa số bác sĩ chọn đường đi ưu tiên là qua khoang mũi.
Nguyên nhân rất đơn giản, nếu ống qua khoang miệng rất dễ chịu sự quấy nhiễu của lưỡi miệng bệnh nhân. Qua khoang mũi thì, mũi có động đậy thế nào trong mũi không có thứ gì có thể cử động lớn định sẵn là rất khó quấy nhiễu ống. Lại ví dụ như bệnh nhân giường 21 hôm nay là đặt nội khí quản qua đường miệng kết nối máy thở, bác sĩ sẽ ưu tiên đưa thân ống qua đường ống nội khí quản trong miệng vào đường thở.
Quy về một câu, đường nào dễ vào, vào đường đó.
Đối chiếu kỹ lưỡng độ lớn hai lỗ mũi của bệnh nhân, xem lỗ mũi nào to hơn không có cản trở ống thì vào lỗ mũi đó.
Đề xuất Huyền Huyễn: Mạt thế chi Ôn Dao