Nói ra thì, ông từng vấp ngã trong chuyện của cháu trai mình, nên rất cảm kích cô bé Tạ Uyển Oánh này đã kiên trì không bỏ cuộc mà kéo cháu trai ông một phen.
Ngô Viện trưởng gật đầu, ánh mắt lướt qua Tào Dũng đang ngồi cạnh Đào Trí Kiệt, nói: "Không cần sợ cô bé viết cái gì khó đọc, cô bé dù thế nào cũng không thể mắng chúng ta như Tào Dũng năm đó đâu nhỉ?"
Lão ngoan đồng nhắc lại chuyện ông muốn mắng người bốn năm trước. Tào Dũng nghe xong mặt không đổi sắc.
"Đọc!" Ngô Viện trưởng ra lệnh cho Đào Trí Kiệt.
Còn lề mề cái gì. Đã đến nước này rồi, sao có thể kiêng dè nữa, Trương lão sư đã qua đời, nhưng Lỗ lão sư vẫn còn sống. Đào Trí Kiệt trong lòng quyết tâm, lấy xấp giấy Tạ Uyển Oánh viết ra, ánh mắt sắc bén nhanh chóng quét qua nét chữ trên mặt giấy.
Nét chữ thanh tú vì viết vội trong đêm nên có chút nguệch ngoạc, nhưng mà, nội dung bên trong lại đâu ra đấy, trật tự rõ ràng. Đôi môi Đào Trí Kiệt mím chặt.
"Sao cậu không đọc?" Ngô Viện trưởng thúc giục.
Dương Khoa trưởng sốt ruột đứng dậy, vòng ra sau lưng Đào Trí Kiệt giúp Ngô Viện trưởng và mọi người nhìn trộm một cái, chẳng bao lâu, ông nheo mắt qua lớp kính nhìn rõ thứ Tạ Uyển Oánh viết, một tia kinh ngạc thoáng qua đáy mắt.
Tào Dũng ngồi bên cạnh hai người họ, tinh mắt bắt được biểu cảm thoáng qua đó. Biết tính tình cô đụng đến vấn đề học thuật là luôn thẳng thắn, xem ra thứ cô viết giống như một con dao phẫu thuật, muốn cắt bỏ khối u trong lòng những người ngồi đây. Chỉ có cắt bỏ những khối u tâm lý này, mới có thể bắt đầu trị tận gốc khối u của Lỗ lão sư.
Không thể để tâm huyết của cô uổng phí. Nghĩ vậy, Tào Dũng đưa tay giật lấy thứ cô viết từ tay Đào Trí Kiệt, nói: "Để tôi đọc."
Dù sao tất cả mọi người ở đây đều biết bốn năm trước anh muốn mắng người, hơn nữa anh cũng từng bị đuổi đi một lần rồi, chẳng còn gì phải sợ. Nếu cô cũng bị đuổi, anh sẽ đi cùng cô.
Đào Trí Kiệt hoàn hồn lại, thấy anh mở miệng định đọc, đành phải thu tay về.
"Các người nghe cho kỹ đây. Ở đây cô ấy liệt kê mười điều, là mười tội trạng của các người." Tào Dũng nửa đùa nửa thật mở đầu.
Những người khác nghe xong bất giác thẳng lưng lên, trong lòng cảm thấy buồn cười, nghĩ thầm bao giờ đến lượt một sinh viên y khoa luận "tội" bọn họ.
"Cái bệnh đầu tiên các người mắc phải, gọi là quá mức lạc quan. Câu này không phải cô ấy viết, là tôi tự tổng kết. Cô ấy liệt kê bằng chứng điều thứ nhất toàn nói về việc các người quá mức lạc quan." Tào Dũng nói ngắn gọn súc tích.
(Tạ Uyển Oánh: Tào sư huynh, rõ ràng anh mới là con dao phẫu thuật muốn cắt bỏ khối u ác tính đó.)
"Được, cậu nói đi." Đám người đều biết tính cách này của Tào Dũng, cười nói.
"Giai đoạn đầu sau khi làm kiểm tra cho bệnh nhân, các chỉ số của bệnh nhân cũng không tốt lắm, các người lại tranh nhau phẫu thuật cho bệnh nhân trước. Có thể nói là quy hoạch trước phẫu thuật chưa làm đến mức vạn phần cẩn trọng. Cô ấy đã phân tích một lượt từ biên bản thảo luận trước phẫu thuật trong bệnh án cũng như biên bản phẫu thuật sau đó. Kết quả của việc quá mức lạc quan là, phác đồ điều trị trước phẫu thuật giai đoạn đầu quá bảo thủ, dẫn đến khi trong phẫu thuật xuất hiện chẩn đoán bệnh lý nhanh lệch lạc so với dự đoán ban đầu, ca mổ liền rơi vào thế cưỡi hổ khó xuống."
Các bác sĩ ngồi đó nghe xong, vội vàng nói: "Chỉ số trước phẫu thuật của Trương lão sư lúc đó không thể nói là hoàn toàn không tốt. Thể tích khối u khi phát hiện là 5cm, đặt ở Can Đảm Ngoại Khoa cũng không tính là lớn. Mọi người lúc đó nghĩ khá lạc quan. Nhưng không ai dám lơ là với Trương lão sư cả. Bản thân Trương lão sư muốn phẫu thuật sớm để làm rõ tình hình, chúng tôi là kết hợp bệnh tình và nguyện vọng của ông ấy để chọn ngày phẫu thuật."
Lại có người nghi ngờ sinh viên y khoa: "Học sinh không hiểu chuyện, cho nên rất nhiệt tình với mấy kiểu thảo luận y học này. Người làm lâm sàng lâu năm đều biết, có những thứ thảo luận lên rất sáo rỗng."
Đề xuất Bí Ẩn: Thập Niên 90: Thần Thám Hương Giang