Một khi đã quyết định cho nhập viện, mọi kiểm tra sẽ được thực hiện trên phòng bệnh, sau khi lên nếu thật sự đau không chịu nổi, cần phải xử lý theo quy trình cấp cứu trước. Lên phòng bệnh sẽ dễ xử lý hơn.
Hà Quang Hữu đã gọi điện cho Tống Học Lâm.
Tạ Uyển Oánh chạy ra mượn y tá một chiếc xe lăn, cùng đồng nghiệp của Hồ đại ca đỡ bệnh nhân ngồi lên xe lăn, vội vã đẩy xe lăn đến khoa Can Đảm Ngoại ở tầng chín.
Trên đường đi, Hồ Chấn Phàm nói với cô: “Em đừng nói cho đại sư tỷ của em biết vội.”
Vốn định gửi tin nhắn cho đại sư tỷ, nhưng sau đó nghĩ lại nên bàn bạc với chính bệnh nhân thì tốt hơn, Tạ Uyển Oánh bàn với Hồ Chấn Phàm: “Đại sư tỷ không biết sẽ càng lo lắng cho anh hơn.”
“Tôi ăn nhiều một chút nên không thoải mái. Họ đăng ký cho tôi khoa Can Đảm Ngoại tôi không biết, tưởng là khoa Tiêu hóa Nội của các em.” Hồ Chấn Phàm nói, ý tứ là muốn nói mình xui xẻo, không may hôm nay đi khám lại đụng phải hai vị bác sĩ có duyên nợ trước đó, nếu không chắc không cần nhập viện.
Về việc này, Tạ Uyển Oánh phải thanh minh giúp sư huynh: “Hồ đại ca, giấy nhập viện không thể kê bừa được. Giường bệnh khoa chúng tôi rất khan hiếm. Anh lên lầu chỉ có thể nằm giường phụ chờ điều chuyển giường. Bệnh của anh bây giờ đang phát tác cấp tính khá nghiêm trọng, cần phải nhập viện.”
Trong lúc nói chuyện đã đến khu bệnh, xa xa thấy một bác sĩ trẻ tuổi có vẻ hơi lạnh lùng đứng đó, Hồ Chấn Phàm hơi căng thẳng.
“Bác sĩ Tống, đây là bạn trai của đại sư tỷ em.” Tạ Uyển Oánh giới thiệu với Tống Học Lâm, “Anh ấy là một cảnh sát.”
Nghe xong lời cô nói, Tống Học Lâm đáp: “Điện thoại.”
Hả?
“Gọi cho đại sư tỷ của em. Cần thông báo cho người nhà bệnh nhân qua.”
Là nhận ra cô chưa gọi cuộc điện thoại này, mắt của bác sĩ Tống sắc hơn ai hết. Tạ Uyển Oánh đưa số điện thoại ra. Dù sao bác sĩ Tống chỉ cần hỏi thăm một chút cũng biết số của đại sư tỷ cô.
Buổi trưa, các bác sĩ nghỉ trưa, Liễu Tĩnh Vân và Hoàng Chí Lỗi họ xông qua khoa Can Đảm Ngoại.
“Nói anh bao nhiêu lần rồi, đừng ăn uống lung tung. Anh cứ phải ăn đến mức phải nhập viện mới chịu!” Liễu Tĩnh Vân nói thẳng vào mặt bạn trai, đây là vừa gấp vừa tức đến mức cô nói một câu phải dừng một câu, nếu không sẽ hụt hơi.
“Anh biết sai rồi.” Hồ Chấn Phàm chột dạ cúi đầu, hỏi cô, “Có thể chuyển đến khoa của Khương sư tỷ em nằm viện không?”
Liễu Tĩnh Vân nào dám đi đề nghị với Đào Trí Kiệt yêu cầu này. Người ta sẽ nói cô, có thể đăng ký được một số khám bệnh ở chỗ Đào Trí Kiệt đã là không dễ dàng.
Ánh mắt Hồ Chấn Phàm nhìn ra cửa, hai người bạn học cấp ba đang đứng đó.
Hoàng Chí Lỗi và Chu Tuấn Bằng nhìn anh, biết anh muốn nói gì liền quay đầu bỏ đi.
“Này!” Hồ Chấn Phàm không tin vào mắt mình, hai người bạn học này của anh cũng sợ người đàn ông đó sao?
Đi đến văn phòng bác sĩ, Hoàng Chí Lỗi tìm thấy tiểu sư muội: “Oánh Oánh.”
“Hoàng sư huynh.” Tạ Uyển Oánh đứng dậy đi qua.
“Kết quả siêu âm của cậu ta ra chưa?” Hoàng Chí Lỗi hỏi câu này mà thở dài thườn thượt. Là một bác sĩ, anh đã sớm có dự cảm sớm muộn gì người bạn học cảnh sát Hồ này cũng sẽ xảy ra chuyện.
Bạn học thì rất hiểu tính cách của bạn học.
Hồ Chấn Phàm là người điển hình của việc trọng nghĩa khí, nói cách khác, không biết từ chối người khác. Loại bệnh nhân này thường gặp trên lâm sàng, đặc biệt là ở bệnh nhân nam. Tụ tập phải uống rượu là phải uống, ăn gì là phải ăn, hoàn toàn không phải vì ăn uống, mà chỉ vì sĩ diện và tình anh em.
“Lẽ ra nên nói với người trong đơn vị của cậu ta là cậu ta có bệnh này. Như vậy sẽ không ép cậu ta uống, ăn.” Chu Tuấn Bằng đứng bên cạnh có chút hối hận nói, “Lần này cậu ta nhập viện cũng tốt, để khoa Can Đảm Ngoại của họ nói rõ với lãnh đạo đơn vị cậu ta.”
Đề xuất Huyền Huyễn: Toàn bộ phản diện đều điên cuồng, chỉ duy nhất nữ chính đáng yêu