Thang chủ nhiệm đi tới, hỏi anh: "Tình hình thế nào?"
"Vừa hoàn thành, bọn họ đang thu dọn." Đào Trí Kiệt báo cáo tình hình gần đây cho lãnh đạo.
"Hai ca bên cạnh cũng vậy." Thang chủ nhiệm nói với anh.
Lời này làm bọn Đào Trí Kiệt bất ngờ.
Hai ca phẫu thuật khác trong khoa bắt đầu sớm hơn bọn họ, theo lý phải làm xong sớm hơn bọn họ. Nhưng thực tế là thời gian hoàn thành của ba ca phẫu thuật xấp xỉ nhau. Có thể là do trong phẫu thuật của bọn họ đã áp dụng phương thức mới để xử lý vấn đề khó, tiến độ phẫu thuật được đẩy nhanh rất nhiều.
Đại công thần hôm nay là ai, có thể tưởng tượng được rồi.
Nghĩ vậy, đáy mắt Đào Trí Kiệt lóe lên tia sáng, xoay người dặn dò Tạ Uyển Oánh: "Oánh Oánh, em ra ngoài giải thích tình hình phẫu thuật của bệnh nhân với người nhà. Chút công việc thu dọn cuối cùng đó không livestream nữa, để bọn họ làm đi."
Sư huynh là phải chạy đi làm tọa đàm không rảnh muốn cô thay mặt, nể mặt cô và người nhà bệnh nhân quan hệ khá tốt nên để cô đi nói. Nhận nhiệm vụ, Tạ Uyển Oánh lập tức gật đầu.
"Bác sĩ Tạ, để tôi." Tống Học Lâm bước lên trước, chủ động nhận lấy gậy của cô.
"Làm phiền anh rồi, Bác sĩ Tống." Tạ Uyển Oánh chuyển vị trí phẫu thuật cho cậu ta, xuống bàn mổ, cởi áo phẫu thuật và găng tay chạy ra ngoài báo bình an cho người nhà rồi. Chắc hẳn bạn nhỏ Dương Dương muốn gặp mẹ sốt ruột lắm rồi.
Dõi theo bóng lưng bước nhanh của cô, trong mắt Đào Trí Kiệt lướt qua ý cười. Đây đâu phải do anh phải đi chạy sô tọa đàm, là về ca phẫu thuật này có lẽ không ai hiểu hơn cô, phương pháp là một mình cô nghĩ ra. Cô đi giải thích với người nhà bệnh nhân là thích hợp nhất.
Trước khi đi, Đào Trí Kiệt quét mắt nhìn trong phòng mổ lần nữa. Phần phẫu thuật của Tâm Hung Ngoại Khoa đã kết thúc, nhưng người của Tâm Hung Ngoại Khoa cứ như gót chân dính chặt trong phòng mổ không động đậy.
Phẫu thuật làm xong rồi, cái tên người máy này thế mà không đi?
"Cậu đi đi." Thang chủ nhiệm xua tay với anh, bảo anh hoàn thành nhiệm vụ buổi giao lưu trước.
Đào Trí Kiệt đành phải ừ một tiếng trước, dẫn người ra ngoài.
Đầu giường phẫu thuật, Phó Hân Hằng và Trương Đình Hải đứng sóng vai. Hai người chốc chốc lật xem ghi chép theo dõi trong phẫu thuật, chốc chốc lại nhìn dấu hiệu sinh tồn của bệnh nhân. Đôi mắt đen vốn đã rất sâu của Phó Hân Hằng, ánh mắt lại trở nên sâu hơn.
Chu Tuấn Bằng nhìn dáng vẻ này của anh, đột nhiên nhớ tới Tạ Uyển Oánh trước đó trong phẫu thuật đột nhiên quay đầu nhắm ngay bọn họ, giống như muốn nói chuyện với Tâm Hung Ngoại Khoa bọn họ. Anh ta là bác sĩ điều trị chính thì xem không hiểu ánh mắt của Tạ Uyển Oánh, nhưng Phó Hân Hằng thì hiểu rồi, cho nên Tạ Uyển Oánh quay đầu lại rồi.
"Cái này nhé." Trương Đình Hải lau lòng bàn tay, bản thân ông nhìn đi nhìn lại mấy số liệu này nửa ngày rồi, chẳng nhìn ra cái gì.
Đại não Tạ Uyển Oánh làm ước tính và phán đoán chính xác thế nào, quay về ước chừng cần đích thân hỏi bản thân Tạ Uyển Oánh rồi.
Hỏi bản thân cô? Chỉ sợ nghe bản thân cô nói rồi cũng vô dụng, vì não và não không giống nhau. Có một số thứ thật sự chỉ có một số người có thể làm được người khác thì không.
Đôi mắt băng giá mỏng manh tựa như máy móc của Phó Hân Hằng đang thẩm định quá mức những dữ liệu cô làm ra hiện tại, lại liên tưởng đến mấy ấn tượng sâu sắc cô để lại cho anh mấy lần trước, bao gồm phán đoán và thao tác chính xác trong mấy lần cấp cứu sự cố bất ngờ.
Có thể là do nguyên nhân này, trong phẫu thuật khi cô nhìn lại cái đó, anh rất nhanh đã đọc hiểu ý của cô.
"Bác sĩ Trương, phiền anh chuẩn bị thêm chút thuốc lợi tiểu cho bệnh nhân." Phó Hân Hằng mở miệng rồi.
"Ơ, bây giờ dấu hiệu sinh tồn của bệnh nhân không phải đang bình ổn sao?" Trương Đình Hải nghi vấn.
Không có chuyện gì hà tất phải dùng thuốc.
"Không, bệnh này của cô ấy, nói ra vẫn là do nguyên nhân tim dẫn đến. Không thể để khối u này tái phát, huyết lưu động lực học bất thường của tim bắt buộc phải dùng thuốc kiểm soát tốt. Tạm thời xem ra biến động không lớn, nhưng lại cực kỳ quan trọng." Ngữ khí của Phó Hân Hằng lộ ra sự chậm rãi và ổn trọng không giống lắm với ngày thường.
Đề xuất Hiện Đại: Bị Tỷ Tỷ Cùng Phòng Dồn Dập Gửi Tin, Nàng Định Ra Cho Ta Ba Trăm Hai Mươi Tám Điều Quy Củ