Hệ thống âm thanh trong phòng lại phát ra âm thanh truyền hình trực tiếp thời gian thực của phòng phẫu thuật:
"Tôi biết rồi."
Giọng nói trong trẻo này là - Tiểu Tạ đồng học.
Đám thầy cô Tôn Ngọc Ba nhướng mày lên.
Bọn họ đã sớm biết không thể nào là pho tượng Phật kia làm.
Đào Trí Kiệt làm việc xưa nay đầu đuôi e sợ. Chỉ có Tiểu Tạ đồng học dám, giống như ăn gan báo, mặc dù thỉnh thoảng sẽ khiến thầy cô Ngoại tổng quát 2 bọn họ hơi đau đầu.
Hoàng Chí Lỗi trộm liếc mắt nhìn Tào Dũng qua mắt kính.
Lúm đồng tiền nhỏ bên khóe miệng Tào Dũng lộ ra nhàn nhạt, chưa từng căng thẳng, là luôn cho rằng cô có thể làm được.
Không giống bọn họ, đám người viện ngoài nghe ra là giọng một cô gái đang thao tác, nổ tung ngay tại chỗ.
"Không phải Đào bác sĩ mổ chính sao, sao lại là cô ấy đang thao tác?"
"Giọng nói này rất trẻ. Bác sĩ du học về có trẻ thế này rồi sao?"
Thời gian đào tạo một bác sĩ ở nước ngoài chỉ có dài hơn trong nước chứ không ngắn hơn trong nước, bởi vì ngưỡng cửa làm bác sĩ nghiêm ngặt hơn. Có thể nói, giọng nói này trực tiếp đánh đổ sự nghi ngờ lúc đầu của bọn họ.
"Thật là cô ấy à." Tiêu Dương thốt ra tiếng buồn bực, nghe ra là Tạ Uyển Oánh rồi.
Ngụy Quốc Viễn liếc nhìn cậu ta, thầm nghĩ thằng nhóc này chậm chạp, lại đến tận giờ phút này mới nhận thức được vấn đề.
Nếu nói hôm qua những lời kia của Tạ Uyển Oánh chỉ khiến Tiêu Dương cảnh giác về sự uyên bác kiến thức của cô, thì bây giờ là khiến những bác sĩ trạc tuổi như Tiêu Dương ý thức được khoảng cách tày trời rồi. Cho dù không làm việc cùng một bệnh viện, chỉ cần ở trong cùng một ngành y, vĩnh viễn sẽ phải đối mặt với sự cạnh tranh của đồng nghiệp. Bác sĩ trạc tuổi càng sẽ bị đặt lên cùng đường đua để so sánh.
Trong đám bác sĩ Quốc Trắc có mặt, các bác sĩ trẻ tranh luận nổi lên:
"Cô ấy biết cái gì rồi?"
"Cô ấy không phải mổ chính."
Tiếng đối thoại thời gian thực trong phòng phẫu thuật lục tục truyền đến, chỉ nghe một giọng nam bình tĩnh giống như cỗ máy đang vận hành, nói: "Tôi thấy cái cô ấy chỉ này là được."
Là cái tên người máy Phó Hân Hằng kia đang nói Tạ Uyển Oánh được. Người Quốc Hiệp cười, nghĩ thầm lời này đối với Phó Hân Hằng mà nói chắc là chưa từng thử qua, người máy hà khắc đến mức không có tình cảm con người lại nói được với một sinh viên y khoa.
Ngay sau lời của Phó Hân Hằng, lại có người lên tiếng, nói hai chữ y hệt: "Được."
Bác sĩ viện ngoài nghe ra là Đào Trí Kiệt đang nói công nhận.
Mấy vị bác sĩ Quốc Trắc đang ồn ào im bặt.
Trong giảng đường yên tĩnh đến mức rơi cây kim cũng có thể nghe thấy.
Đầu óc các bác sĩ viện ngoài sắp quay cuồng rồi. Nghe thế này rõ ràng không phải tình huống phòng phẫu thuật bình thường. Xưa nay là bác sĩ thâm niên chỉ điểm giang sơn cho bác sĩ ít thâm niên trong phòng phẫu thuật, khi nào thì nghe thấy một người trẻ tuổi đến chỉ dẫn mạch suy nghĩ cho bác sĩ thâm niên rồi.
Trong phòng phẫu thuật chắc chắn đã xảy ra tình huống khác thường gì đó!
Nói đến phòng phẫu thuật Quốc Hiệp, đâu có rảnh rỗi tán gẫu bát quái như khán giả nghe tọa đàm thế này.
Những người này có thể vuốt đuôi tự xưng mình đều xem hiểu rồi, phân tích điểm khó của ca phẫu thuật này ở đâu. Nhân viên y tế trong phòng phẫu thuật là người lên chiến trường, dây thần kinh căng thẳng chưa từng lơi lỏng.
Là khó, khó nhất là, mọi người không muốn áp dụng phương thức truyền thống gây tổn thương phẫu thuật lớn cho bệnh nhân nữa, cố gắng áp dụng phương thức phẫu thuật mới để giải quyết bài toán khó. Vì thế, não Trương Đình Hải đã sớm không quay nổi nữa rồi, chỉ biết từ lúc bắt đầu phẫu thuật đến giờ anh ta hoàn toàn không hiểu bác sĩ cầm TEE có thể làm gì. Phó Hân Hằng cũng không gọi anh ta làm việc gì đặc biệt trong phẫu thuật.
Bác sĩ gây mê ở tọa đàm ríu rít nói có ích cho gây mê trong phẫu thuật, anh ta cảm thấy là tuyệt đối có ích.
Đề xuất Xuyên Không: Ta, Thần Bếp, Dắt Con Nổi Danh Khắp Võ Lâm