Đối với lời nói của vị bác sĩ này, không ít bác sĩ từng có trải nghiệm đều khá tán đồng.
Bác sĩ viện ngoài giống như cao thủ võ lâm lộ mặt bàn về vấn đề phát biểu ngôn luận đâu ra đấy, các thầy cô bệnh viện mình thì không giảng bài. Sinh viên y khoa lần đầu đến nghe tọa đàm là nghe đến hồ đồ rồi, giống như kiến tập sinh Phạm Vân Vân là cảm thấy đầu óc mình sắp không phân biệt được đông tây nam bắc.
Muốn đi theo Tạ sư tỷ học tập là rất không dễ dàng, Tạ sư tỷ đều có thể tham gia vào ca phẫu thuật quan trọng như vậy giúp đỡ lộ mặt trước đồng nghiệp cả nước rồi, còn cô bé, lại vẫn chưa làm rõ được ca phẫu thuật này làm đến đây là chuyện thế nào.
Tạ sư tỷ từng nói với cô bé, muốn gặm xương cứng, thầy giảng chi bằng tự mình bỏ thêm chút tinh lực đi mày mò, chỉ có ăn thấu giải phẫu học mới có thể hiểu được tất cả các vấn đề ngoại khoa.
Phạm Vân Vân vội vàng cúi đầu, từ trong cặp sách móc ra cuốn atlas giải phẫu học dày cộp lật mở trang liên quan.
Cảnh Lăng Phi ngồi bên cạnh cô bé kinh ngạc nhìn cuốn sách giáo khoa lớn trong tay cô bé, lúc này mới rốt cuộc phát hiện và ý thức được tại sao cô bé đến nghe tọa đàm lại phải mang cái cặp sách to. Người ta coi tọa đàm là lớp tự học ở trường rồi.
Nhìn động tác của cô bé, Cảnh Lăng Phi nhíu mày quay đầu đi: Mẹ kiếp, cái cô kiến tập sinh này mọi động tác dường như đều là cố ý hay vô tình đang tranh thầy với cậu ta.
"Chị nói xem họ nói là vấn đề ở đâu của cửa gan." Phạm Vân Vân như tự hỏi tự trả lời.
Cảnh Lăng Phi nhìn cũng không thèm nhìn cô bé một cái, không thảo luận với loại người tranh thầy với cậu ta.
Lật đến rồi, Phạm Vân Vân đối chiếu với sách nhỏ giọng đọc thầm kiến thức trọng điểm trong lòng: Can Tĩnh Mạch (tĩnh mạch gan) là do hệ thống tĩnh mạch cửa của gan và hệ thống động mạch gan đi qua tĩnh mạch trung tâm và tĩnh mạch dưới tiểu thùy hợp thành, phần lớn ở vị trí cửa gan thứ hai và cửa gan thứ ba đổ vào Hạ Khang Tĩnh Mạch (tĩnh mạch chủ dưới).
Khi bệnh nhân mắc hội chứng Budd-Chiari, phần đường ra của tĩnh mạch gan bị tắc nghẽn, do đó ở giữa tĩnh mạch gan thông suốt và tĩnh mạch gan bị tắc nghẽn, cung dưới bao gan và khe hở xoang nhu mô gan, giữa tĩnh mạch hoành và tĩnh mạch gan, giữa tĩnh mạch gan và tĩnh mạch gan ngắn, giữa các tiểu thùy và dải dính quanh gan, dây chằng quanh gan vân vân, có thể hình thành rộng rãi Trắc Chi Tuần Hoàn (tuần hoàn bàng hệ) như lời bác sĩ viện ngoài vừa nói.
Lại có cửa gan thứ ba, có lượng lớn tĩnh mạch vừa và nhỏ được gọi là tĩnh mạch gan ngắn, có tới ba năm mươi nhánh. Những yếu tố trên cấu thành nguy cơ cực lớn trong phẫu thuật nếu bác sĩ xử lý không thỏa đáng, sẽ dẫn đến xuất huyết khó kiểm soát, khiến bệnh nhân tử vong ngay trên bàn mổ.
Ý nghĩa của việc cần thiết lập tuần hoàn ngoài cơ thể trong loại phẫu thuật này là ở đây. Hạ Khang Tĩnh Mạch là con đường lớn máu chảy về tim, một khi bị chặn, có khả năng xảy ra ứ máu tĩnh mạch đoạn dưới. Vấn đề này nghiêm trọng đến mức nào, đôi khi sẽ gây ra suy thận đoạn dưới. Ngoài cái này ra, giống như bệnh nhân hội chứng Budd-Chiari trong quá trình bệnh biến hình thành Trắc Chi Tuần Hoàn, đa số là mạch máu nhỏ, một khi đường lớn bị kẹt chết, những mạch máu nhỏ này sẽ giống như bãi mìn nổ tung hàng loạt. Đến lúc đó máu tràn thành biển, bác sĩ chỉ có vài cái tay, sao có thể đối phó với bãi mìn nổ mạch máu lớn như vậy.
Xuất huyết khó kiểm soát nói chính là hậu quả khủng khiếp này.
Hiểu rồi hiểu rồi. Phạm Vân Vân gật đầu, Tạ sư tỷ lợi hại, quả nhiên là đọc tốt hiểu tốt giải phẫu học là quan trọng nhất.
Đã như vậy, tại sao các bác sĩ lại phải do dự có dùng cái tuần hoàn ngoài cơ thể này hay không.
Nguyên nhân rất đơn giản, chưa đến mức cần thiết mà làm những việc như gây mê hạ thân nhiệt sâu ngừng tuần hoàn đối với bệnh nhân, chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Lão Huyền Học Mãn Cấp Hành Nghề Trả Nợ