Là phải đi, nhưng vừa rồi tiểu sư muội đứng ra là đúng, làm bác sĩ phải có hành động. Phản ứng cấp thiết của Lỗ lão sư rơi vào trong mắt anh với tư cách là bác sĩ, vừa vặn chứng minh sự đúng đắn khi anh biểu thái.
Thang chủ nhiệm cũng thấy rồi, ra mặt nói chuyện: "Cậu ấy bắt buộc phải đến đây xem phẫu thuật trước. Là bệnh nhân trong tổ cậu ấy, cậu ấy chắc chắn phải chịu trách nhiệm. Nếu thấy tình hình không ổn, cậu ấy cần ở lại đích thân chủ đao."
"Bản thân cậu ấy trước đó nói không phải sự sắp xếp này." Lỗ lão sư nghi tâm trùng trùng, chứng tỏ nhiệt tình với ca phẫu thuật này hơn bất kỳ ai.
Các bác sĩ quan sát tình trạng này của bà.
"Đó là trước phẫu thuật chúng em đã thảo luận nhiều lần, cho rằng tình trạng cô ấy vẫn tốt, đoán chừng sẽ không có vấn đề quá lớn xuất hiện." Đào Trí Kiệt giải thích, "Nếu là như vậy, em không cần ở lại có thể đi hội nghị giao lưu rồi."
"Cậu không diễn thuyết, ai giảng?"
"Đã sắp xếp xong rồi, để Tiểu Khâu qua giảng."
Nhận được lời này của cấp trên, đến lượt Khâu Thụy Vân áp lực như núi. Người ta đến nghe tọa đàm là đến xem Đào Trí Kiệt đại minh tinh này, anh ta thay thế Đào Trí Kiệt đứng trên đài tính là cái gì. Dù cho làm trợ lý diễn thuyết để đề phòng vạn nhất, anh ta đã được huấn luyện có thể thay thế Đào Trí Kiệt giảng bài.
Nghe xong cách nói của bọn họ, Lỗ lão sư phê bình nói: "Cái này của các cậu là phải livestream phẫu thuật, không được phép xảy ra chút sự cố nào. Tại sao lại làm kiểu này?"
"Lỗ lão sư, bất kỳ ca phẫu thuật nào cũng có rủi ro." Giọng nói lạnh băng của Phó Hân Hằng chen vào, "Chúng em là bác sĩ, rất rõ điểm này, sẽ làm tốt công tác chuẩn bị liên quan."
Cái người máy này, nói câu nào cũng đừng hòng có thể dịu dàng một chút, đối mặt với người thầy đức cao vọng trọng cũng nói như vậy.
Lỗ lão sư nghe lời này của anh đương nhiên là nín một bụng tức, cố ý hỏi lại anh: "Cậu nói đúng, tất cả phẫu thuật đều có rủi ro. Cho nên, các cậu là thật sự chuẩn bị xong rồi sao?"
"Chuẩn bị xong rồi ạ, thưa thầy." Lần này không chỉ Phó Hân Hằng, mấy giọng nói đồng thanh đáp lời bà.
Thân hình Lỗ lão sư bất giác cứng đờ.
Đều chuẩn bị xong rồi, chỉ còn lại ai chưa chuẩn bị xong?
"Lỗ lão sư." Tay Tào Dũng vươn ra, là muốn đỡ cánh tay thầy, đáy mắt anh có lẽ có ưu sầu nhưng nhiều hơn là vẻ nghiêm túc.
Lỗ lão sư lắc đầu với anh, từ chối sự dìu đỡ của anh.
"Thầy có lời gì có thể nói ra." Thang chủ nhiệm nói.
Lông mày Lỗ lão sư nhíu lại, vẫy vẫy tay với Tạ Uyển Oánh: "Em qua đây, tôi và em nói chuyện thêm hai câu."
Mọi người nhìn ra rồi, người này vinh thăng làm sủng nhi mới của Lỗ lão sư không sai rồi.
"Chuyện gì ạ, thưa thầy?" Tạ Uyển Oánh đi đến bên cạnh Lỗ lão sư, thưa hỏi.
"Em nói xem, bọn họ nắm chắc bao nhiêu phần đối với ca phẫu thuật này?" Ánh mắt cảnh giác của Lỗ lão sư liếc nhìn các học trò xung quanh.
Theo bà biết, từng tên một không ai là không tâm tư khó lường, đâu biết là nói thật hay nói dối với bà. Nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ có người mới đến trước mắt này đơn thuần hơn chút sẽ không lừa gạt bà.
Đám người xung quanh cũng lo lắng cô nói thêm hai câu nữa có khi nào lại đả kích bệnh nhân không. Nhưng phải nói thế nào mới có thể an ủi được bệnh nhân đây.
Tạ Uyển Oánh trước tiên thanh minh cho thầy một câu: "Lỗ lão sư, sư huynh và các tiền bối đều là bác sĩ."
Chỉ cần là bác sĩ, đều muốn giúp bệnh nhân chữa khỏi bệnh. Chỉ cần là bác sĩ, nếu bệnh nhân đối mặt với bệnh tật lo âu đau khổ, chắc chắn là muốn làm chút gì đó. Đào sư huynh đứng ra, Tào sư huynh đứng ra, Phó lão sư đứng ra, đều là nguyên do này. Lỗ lão sư hoàn toàn không cần nghi ngờ nỗi khổ tâm của các sư huynh.
Lỗ lão sư nghe thấy lời này của cô trong lòng chấn động, ánh mắt nhìn về phía cô lộ ra một tia ý vị sâu xa: Đứa nhỏ này xem ra không biết chọn bên đứng đội, chỉ nói cái đúng. Chi bằng nói là đơn thuần, không bằng nói là làm người làm việc kiên định không dời.
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Vì Muốn Cưới Thứ Muội Mà Hủy Hoại Danh Tiết Của Ta, Ta Thuận Nước Đẩy Thuyền Khiến Hắn Hối Hận Đến Phát Điên