"Không phải ạ." Tạ Uyển Oánh đáp, không thể trên cơ sở không có mà nói bừa một câu là có.
Quả nhiên không phải. La Cảnh Minh đẩy gọng kính.
Lần này, ngoại trừ La Cảnh Minh ra, Hách giáo sư và các bác sĩ khác có mặt đều kinh ngạc không thôi.
"Tự cô nghĩ ra?!" Hách giáo sư kinh ngạc đến mức suýt cắn phải lưỡi.
"Chẳng phải nội dung PPT của Hách lão sư vừa rồi đã viết rồi sao?" Tạ Uyển Oánh nói.
Chuyên gia đại lão sẽ không dễ dàng bị cô nói một câu lấp liếm cho qua chuyện, Hách giáo sư có chút kích động hỏi: "Tôi chỉ nhắc sơ qua một chút mà cô có thể liên hệ ngay đến cái này?"
Đây là vì cô là người trùng sinh, đứng ra phát biểu cũng chỉ hy vọng kỹ thuật này mau chóng đột phá có lợi cho bệnh nhân. Theo cô biết, y học lâm sàng tương lai sẽ rất nhanh xuất hiện Đảm Đạo Lạp Tử Chi Giá (stent hạt phóng xạ đường mật).
"Hách lão sư." Tạ Uyển Oánh thật lòng hy vọng y học mau chóng phát triển, giai đoạn hiện tại chỉ có thể dùng đôi mắt chân thành để giao lưu với tiền bối, "Làm Lạp Tử Chi Giá, một lần thao tác là có thể hoàn thành, không cần dùng nguồn dây làm xạ trị nhiều lần nữa, giảm bớt đau đớn cho bệnh nhân giảm bớt tính thao tác sai của bác sĩ. Quảng bá lâm sàng chắc sẽ không khó khăn trùng trùng như hiện nay. Kỹ thuật là có nền tảng rồi, chỉ thiếu nghiên cứu lâm sàng."
Giọng điệu cô nói chuyện thành khẩn, trong ánh mắt toát ra là —— Hách giáo sư đọc được, đó là tình yêu thuần túy một lòng một dạ đối với y học, sự nhiệt tình mà không ai có thể không cảm động. Trong khoảnh khắc, miệng ông run run, trong giọng nói có chút nghẹn ngào không kiểm soát được: "Đúng, đúng là phải kiên trì và đột phá." Nói rồi, ông quay người đi về phía bục giảng, nghiền ngẫm: "Cái này quả thực là một điểm đột phá, Lạp Tử Chi Giá, một điểm rất thú vị. Nếu là áp dụng Phóng Xạ Tính Lạp Tử Trị Liệu, thì cần dùng là ——"
"125I Lạp Tử." Tạ Uyển Oánh nói.
"Đúng," Nghe thấy từ khóa cô nói, Hách giáo sư quay đầu lại, nở nụ cười với cô.
Những người khác coi như đã hiểu rõ, người ta là cùng chuyên gia hô ứng lẫn nhau.
"Cô ấy tên là gì?"
Bên cạnh có đồng nghiệp hỏi tên cô, là một biểu hiện có hứng thú với bản thân cô. Trên kính mắt La Cảnh Minh lóe lên một tia sáng, quả quyết đứng dậy, nói với Tạ Uyển Oánh: "Đi."
Buổi tọa đàm của Hách giáo sư đã kết thúc. Có người rời đi sang phòng khác nghe tọa đàm khác, có người ở lại chỗ cũ chờ buổi tọa đàm tiếp theo cùng địa điểm.
Có lẽ La sư huynh có buổi tọa đàm hay hơn nên đưa cô đi. Tạ Uyển Oánh nghĩ vậy không nghi ngờ gì, đi theo La sư huynh.
May mà đi sớm, bọn họ đi ra không lâu nghe nói đội ngũ của Hách giáo sư đang tìm cô.
Hai người đi đến một phòng hội nghị đa phương tiện khác, bên trong một báo cáo chuyên đề khác sắp bắt đầu, trên màn hình đã đánh sẵn thân phận của chủ giảng, Lý chuyên gia của Thủ Đô Nhi Đồng Y Viện.
Cũng là không còn chỗ ngồi.
Đưa cô ngồi xuống, La Cảnh Minh nói: "Không có việc gì thì em đừng đứng lên phát biểu nữa."
La sư huynh là không muốn cô làm mất mặt xấu hổ, Tạ Uyển Oánh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Không, cô không hiểu. La Cảnh Minh nhìn thấy biểu cảm viết rành rành trên mặt cô, trong lòng nghĩ, không định sửa lại cách hiểu sai lầm của cô nữa. Nói ra thì ngốc nhất có lẽ phải thuộc về đám người Can Đảm Ngoại Khoa thả cô đi tham gia hội nghị một mình kia.
Vốn dĩ cũng không định ở hội nghị giao lưu nói năng lung tung, Tạ Uyển Oánh lấy sổ tay ra tiếp tục ghi chép học tập. Đến đây một chuyến cơ hội học tập hiếm có. Nhìn lại La sư huynh bên cạnh, mặc áo sơ mi kẻ sọc đen, tay cầm sổ tay bìa da màu đen, một cây bút máy vàng đen, phong cách điềm đạm tỉ mỉ gần giống Nhiếp lão sư.
Điện thoại reo reng reng reng. Không phải điện thoại của cô reo.
Đề xuất Hiện Đại: Nửa Lời Hận Biệt, Nửa Lời Giá Băng