Chiếc xe Phú Khang màu đỏ rượu vang lao vun vút trên cao tốc Ninh Bình.
Thời tiết nắng ráo hiếm thấy, ngoài kính chắn gió, bầu trời xanh như một tấm vải phẳng phiu, cây cối và đồng ruộng bên đường cao tốc xanh non mơn mởn.
Suy nghĩ của Lục Tiểu Hạ bay về nhà tù Bạch Thành.
Nhà tù có một đại đội tân sinh, người mới vào sẽ được phân đến đại đội tân sinh thích nghi hai tháng trước, rồi mới phân về các phân khu.
Sau khi phân về phân khu nếu không thích nghi được, còn bị trả về đại đội tân sinh tu dưỡng lại.
Lúc cô mới vào, mơ mơ màng màng, như một cái xác sống, mỗi ngày bất kể nghe bao nhiêu bài giảng, huấn thị bao nhiêu lần, trong lòng đều chỉ có một ý niệm:
Chết.
Cho nên, năm đầu tiên, cô liên tiếp ba lần bị trả về đại đội tân sinh.
Lần đầu tiên quen biết Tề Tâm chính là ở đại đội tân sinh, Tề Tâm đến đại đội tân sinh diễn thuyết.
Nội dung nói chính là lúc mình mới vào vì nhiều lần bị trả về đại đội tân sinh, bỏ lỡ rất nhiều cơ hội lập công giảm án và thời gian.
Lúc đó Tề Tâm đã vào được tám năm rồi.
Lần thứ hai gặp Tề Tâm, là sau khi cô được phân đến phân khu mới, cùng buồng giam với Tề Tâm.
Tề Tâm luôn im hơi lặng tiếng, có khi cả ngày ngoài hô "có", thì không nói một câu thừa thãi nào.
Bên trong bức tường cao có chuỗi khinh bỉ, ví dụ như trong buồng giam của các cô, cuối chuỗi khinh bỉ là kẻ buôn người, nhưng sau kẻ buôn người, là người mới.
Lúc mới vào, là người mới, cô liền kế thừa công việc cọ bồn cầu từ tay một kẻ buôn người.
Sau đó kẻ buôn người kia liên tục tỏ ý tốt với cô.
Qua vài ngày, một bạn tù khác cùng họ khá lớn tuổi ngầm nhắc nhở cô, cẩn thận kẻ buôn người.
Còn tốt bụng nói cho cô biết một quy tắc ngầm, nhất định phải cẩn thận với những sự tốt bụng vô cớ, vì có khả năng là người khác đào hố cho cô để lập công giảm án.
Đại tỷ còn kể một ví dụ trong quá khứ.
Phân khu ba từng có hai người phụ nữ quan hệ cực tốt, hai người bàn mưu bỏ trốn khi làm việc ở lâm trường, nhưng sau đó một người tố giác người kia, chỉ để lập công giảm án.
Quả nhiên bị "lão đại tỷ" này nói trúng, chưa qua mấy ngày, kẻ buôn người đã giấu một tấm bản đồ vẽ tay rất nguệch ngoạc dưới vỏ gối của cô, còn tố giác nói cô định bỏ trốn khi đi nông trường làm việc.
Lão đại tỷ là người đầu tiên nhảy ra làm chứng cho cô, thành công chiếm được lòng tin của cô.
Nào ngờ một tháng sau, lão đại tỷ mà Lục Tiểu Hạ coi là tiền bối đã viết năm nghìn chữ tài liệu tố giác, tố giác cô tư tưởng không đoan chính, không phục tùng quản giáo, công khai phát biểu tà thuyết sai lệch, bất mãn với chính phủ, ảnh hưởng bạn tù cải tạo.
Thậm chí có lý có cứ liệt kê ra cô ngày nào tháng nào năm nào mấy giờ nói cái gì.
Toàn là nội dung hai người nói chuyện riêng, rất nhiều cái còn là lão đại tỷ dẫn dắt cô nói ra.
Cuối cùng cô cũng biết tại sao trong buồng giam gọi lão đại tỷ là kẻ lừa đảo.
Nhất thời cả phân khu đều xem cô là trò cười, người cùng buồng giam cười cô ngu, mắng cô đáng đời.
Cô bị phạt cấm túc ba ngày.
Sau khi ra mới biết, lão lừa đảo cũng chẳng nhận được lợi lộc gì, vì trong thời gian cô bị cấm túc, một người tên là Tề Tâm đã đứng ra mắng lão lừa đảo một trận, hai người mắng qua mắng lại rồi bắt đầu đánh nhau.
Đánh rất dữ, đầu rơi máu chảy, hai người cũng mỗi người ăn một cái cấm túc.
Lão lừa đảo vốn định xin lập công, trận đánh này xong, biểu hiện lập công cũng bị hủy bỏ.
Sau khi kết thúc cấm túc, lão lừa đảo và Tề Tâm lại cãi nhau một trận.
Lão lừa đảo khóc nói:
"4936 mày đúng là đồ thất đức, bản thân mày không ra được, cũng không muốn người khác ra sớm!"
Tề Tâm trong buồng giam xưa nay ít nói, với ai cũng hờ hững, độc lai độc vãng.
Cô ấy nhìn lão lừa đảo thản nhiên đáp một câu:
"Một ngón tay chỉ người khác, ba ngón tay chỉ mình. Mày không thất đức thì mày có ở đây không?"
Lão lừa đảo lại muốn đánh người, Tề Tâm chỉ vào đầu mình nói:
"Nào, đánh vào đây này, đằng nào tao cũng không ra được, mày đánh chết tao vừa hay ở đây với tao, tới đi!"
Lão lừa đảo im hơi lặng tiếng, từ đó đi đường vòng tránh Tề Tâm.
Sau khi chuyện này xảy ra, cô không bao giờ dám tin tưởng bất kỳ ai nữa, bao gồm cả Tề Tâm.
Mấy năm sau, cô cũng thành "người cũ" trong phân khu, từng đánh nhau, từng chửi bới, từng liều mạng với ngục bá, tính tình trở nên cứng rắn. Rất kỳ lạ, con người một khi cứng rắn lên, thì lại không muốn chết nữa.
Có một lần phân khu các cô được phái đến lâm trường làm việc, cô rơi xuống một cái hố bẫy, chính là lần tay trái bị thương đó, lúc ấy chỉ có Tề Tâm nhìn thấy cô rơi xuống, hô hoán cầu cứu. Nếu không đợi cô mất máu quá nhiều ngất đi, cái hố đó lại kín đáo như vậy, e là giờ sớm đã thành một đống xương trắng rồi.
Trong lúc chờ cứu viện, Tề Tâm cầm một cái liềm, chặt hết cỏ xung quanh hố.
Khoảnh khắc đó, cô hiểu, Tề Tâm trong xương tủy là một người lương thiện.
Nhưng người lương thiện sao lại phạm tội nặng như vậy chứ.
Cô nghe người khác nói, trong cả phân khu, Tề Tâm chính là người trong truyền thuyết "ngồi tù mọt gông".
Cô ấy phạm trọng tội, giết người, giết phụ nữ có thai, án là tù chung thân.
Sau đó, cô và Tề Tâm trở thành bạn tốt.
Thực ra trong tù làm gì có bạn tốt, hai người đi lại gần nhau, đều sẽ bị người ta tố giác kéo bè kết phái.
Chỉ là ở chung lâu, nhìn rõ tính cách cốt lõi của nhau, ngưu tầm ngưu mã tầm mã mà thôi.
Sau đó trong phân khu người đến người đi, tù nhân như nước chảy, chỉ có hai cô là sắt đá trơ trơ.
Quen rồi, lúc cùng đi nông trường làm việc, bèn kể về nguyên nhân mỗi người vào đây.
Cô mãi mãi nhớ giọng điệu của Tề Tâm khi kể về nguyên nhân ngồi tù, pha trộn ba phần tự giễu, ba phần bi phẫn, ba phần tâm chết, còn có một phần không cam lòng.
"Tại sao à? Ngu thôi, thương đàn ông, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền. Thực ra tao ngồi tù hai lần."
"Hả?" Lục Tiểu Hạ lúc đó kinh ngạc một chút.
"Lần đầu tiên, chồng tao lái xe khi say rượu, đâm phải người ta, lúc đó hắn sợ đến mức khóc như chó, nói cái gì mà ngồi tù thì biên chế chắc chắn không giữ được, mẹ hắn tim không tốt chắc chắn cũng không chịu nổi. Tao nghĩ, cũng phải, hắn mất biên chế, chẳng phải tương đương nhà tao đập vỡ một cái bát sắt sao? Cho nên tao là đứa không có biên chế, liền thay hắn ngồi vào ghế lái, haizz, lúc xảy ra chuyện người bị thương kia còn chửi được chúng tao cơ mà, ai ngờ đưa đến bệnh viện, người ta không qua khỏi, hôm đó tao cũng uống rượu, cuối cùng bị phán tám tháng."
"..." Nói đến đây, Lục Tiểu Hạ lúc đó đã lờ mờ đoán được chuyện về sau.
"Tao ra tù mới phát hiện, tám tháng tao ngồi tù, hắn lại có người phụ nữ khác bên ngoài, tao có thể không giận sao. Đáng giận nhất là, hắn còn đòi ly hôn với tao, tao không muốn ly hôn, con trai tao mới 4 tuổi, ly hôn con sẽ không có bố. Kết quả hắn lấy lý do tao từng ngồi tù, giấu con đi không cho tao gặp.
Buồn cười nhỉ, tao còn nghi ngờ hắn có phải não có bệnh không, quên mất tao vì sao mà ngồi tù.
Tao không gặp được con, nhớ chứ, nhớ đến mức ngày nào cũng khóc, ngày nào cũng làm loạn, điên cuồng tìm, tìm hai tháng, cuối cùng cuống lên, liền đi tìm hắn liều mạng, lúc đó hắn đã sống chung với người phụ nữ kia rồi.
Hôm đó hắn không ở nhà, người phụ nữ kia mở cửa liền mắng tao, mắng rất bẩn rất khó nghe. 3524 mày biết không, phụ nữ biết rõ nhất mắng thế nào mới làm tổn thương phụ nữ, tao bị cô ta mắng đến mức, đầu óc lập tức không chuyển động được nữa, cảm thấy cô ta quyến rũ chồng tao, phá hoại gia đình tao, sao còn có thể hùng hồn lý lẽ như vậy chứ!
Người phụ nữ kia đang gọt táo, dao gọt hoa quả ngay bên cạnh, tao liền ra tay chết người. Tao cũng ngu, lại không nhìn ra cô ta có thai, thật đấy, 3524, tao thề, hôm đó cô ta mặc váy ngủ trần bông rất rộng, tao hoàn toàn không nhìn ra cô ta có thai.
Mày nói xem tao có phải... ngu, chính là ngu, cực kỳ ngu, cứ cảm thấy là người phụ nữ kia quyến rũ đàn ông, phá hoại gia đình tao, thực ra trong lòng đàn ông nếu có gia đình, thì sao có thể bị câu đi chứ."
Nói đến đây, Tề Tâm bỗng cười lạnh:
"Cả đời tao rất nực cười, người phụ nữ kia chết rồi, tao ngồi tù rồi, đàn ông bình an vô sự, lại cưới một bà vợ nữa, sinh con đẻ cái, hòa thuận một nhà. Mày nói xem tao có phải cực kỳ nực cười không..."
...
Lục Tiểu Hạ lại nhớ tới dáng vẻ Tề Tâm khi kể đoạn quá khứ này, rõ ràng đang cười, nhưng trong mắt lại là nỗi tuyệt vọng đậm đặc không tan.
Đề xuất Ngọt Sủng: Làm Loạn Hóa Tướng