Hơi thở của Sang Mân gần như ngừng lại trong giây lát.Mắt Lục Tiểu Hạ khẽ hé ra một đường.Ngón tay cũng cử động không đều.Dường như đang giãy giụa trong mơ.Anh bế Mạt Bảo lên giường:"Mạt Bảo, ngoan! Mau gọi mẹ! Nhanh! To lên! Cứ gọi mãi đi!"Mạt Bảo ngoan ngoãn gọi:"Mẹ! Mẹ! Hạ Hạ..."Sang Mân một tay che chở con, một tay cầm lấy chuông gọi ở đầu giường, điên cuồng nhấn.Rất nhanh, y tá và bác sĩ...