Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 295: Đêm tuyết trở về

Bóng dáng ấy khuất sau cánh cửa xoay.

Một ngọn đèn trong lòng Tang Mân vụt tắt cái "phụt".

Anh nhìn cửa ra vào trống hoác, quay người, mò mẫm tìm nửa bao thuốc trong xe.

Anh biết hút thuốc, nhưng bình thường không hút.

Ông nội không cho.

Cứ bảo là chưa có người nối dõi, không được nhiễm mấy thói hư tật xấu đó.

Thuốc lá là đạo cụ, bình thường chỉ dùng khi gặp khách.

Anh ngậm một điếu châm lửa.

Cái Tết này, rốt cuộc vẫn là một mình mình đón.

Như vừa trải qua một giấc mơ.

Nếu là mơ thì tốt biết mấy, nhưng đầu mũi vẫn còn vương vấn mùi hương của cô, xúc cảm nơi đầu ngón tay vẫn chân thực, mấy tiếng đồng hồ hoang đường vừa rồi rõ ràng đến thế.

Hút xong một điếu thuốc.

Đi thôi, nếu cô ấy ở trên lầu nhìn thấy thì không hay.

Anh phủi tuyết trên người, dùng tay gạt lớp tuyết dày trên kính chắn gió.

Tuyết chẳng lạnh chút nào.

Anh lên xe, nổ máy, đèn xe chiếu ra hai luồng sáng, những bông tuyết nhảy múa loạn xạ trong luồng sáng ấy.

Đêm khuya trên đường lớn, một chiếc xe Jeep bò chậm chạp trên nền tuyết.

Anh không muốn ở lại thành phố này thêm một giây nào nữa.

Tuyết dính chặt vào kính chắn gió, cần gạt nước gạt không xuể.

Anh dứt khoát dừng xe, lấy xẻng xúc tuyết từ cốp sau ra.

Lại châm thêm một điếu thuốc.

Đúng vậy, cô ấy ưu tú như thế, người thích cô ấy chắc chắn rất nhiều.

Mình chỉ có cái danh hão ngũ thiếu gia nhà họ Tang, thực chất quan hệ gia đình rối như tơ vò, cũng chẳng khác gì trẻ mồ côi.

Nói là có công ty bất động sản đang hoạt động, gọi Tang tổng nghe oai phong lắm, nhưng nợ ngân hàng cả chục triệu.

Có lúc anh nghĩ, nếu mình có em gái hay con gái, anh tuyệt đối không đồng ý cho chúng gả vào gia đình như nhà họ Tang.

Cô ấy không sai.

Cô ấy có quyền lựa chọn yêu ai hay không yêu ai.

Là do anh xuất hiện không đúng lúc.

Anh đã tự thuyết phục bản thân, nhưng cứ nhớ đến câu nói bình thản "tôi không yêu anh" của cô, đến thở cũng thấy đau.

Cao tốc đóng cửa, chỉ có thể đi đường quốc lộ.

Nhất định phải đi.

Anh sợ ở lại đây, mình sẽ không kìm được mà đi cầu xin cô.

Vừa rồi ở cửa khách sạn, suýt chút nữa đã mở miệng cầu xin cô rồi.

Cầu xin cô cho anh thêm một cơ hội, cầu xin cô chia tay với người đàn ông kia, cầu xin cô nhìn anh một cái.

Không thể đi đến bước đó.

Đi đến bước đó, cô ấy sẽ coi thường anh mất.

Tuyết lớn, anh lái chậm.

Sáu giờ sáng, quãng đường hai tiếng đồng hồ, anh đi mất năm tiếng.

Xe dừng lại ở bệnh viện trung tâm thành phố Đại Thương.

Ông nội đang nằm viện ở đó.

Xuống xe, chân anh mềm nhũn, suýt quỵ xuống nền tuyết.

Bữa cơm gần nhất là ăn trưa hôm qua.

Kế hoạch ban đầu là đưa cô ra bờ sông bắn pháo hoa xong sẽ tìm quán cơm uống canh dê.

Nhưng cô đòi về khách sạn.

Hoang đường mấy tiếng đồng hồ trong khách sạn, anh bày biện cơm tất niên từng món lên bàn.

Sau đó, ngọn lửa trong lòng đột ngột bị trận tuyết lớn dập tắt.

Lại lái xe đêm suốt năm tiếng đồng hồ.

Rõ ràng biết mình đã kiệt sức, nhưng lại chẳng thấy đói.

Anh xuống xe, vào khu nội trú tầng sáu, phòng bệnh dành cho cán bộ lão thành.

Phòng ông nội đang sáng đèn.

Ông già ngủ ít, dậy sớm.

Anh vào, ông già đang dựa vào giường đọc báo.

Ông già tám mươi rồi, gầy guộc.

Những năm qua may mà còn có ông già, nếu không anh đã sớm bị ăn đến chẳng còn mẩu xương.

Ba đứa con trai ngày nào cũng đấu đá nhau như gà chọi, ông già kẹp ở giữa rất khó xử.

Thấy anh, ông tháo kính lão, thốt lên:

"Tiểu Ngũ? Cháu ngoan, cháu sao thế này!"

Mắt anh cay xè, bước tới, vùi đầu vào chăn của ông nội.

Bàn tay gầy guộc xoa đầu anh:

"Cháu ngoan, sao thế? Ai làm cháu đau lòng?"

Anh không dám ngẩng đầu, cứ nằm sấp đó.

"Bị con gái nhà người ta làm tổn thương à?" Ông già hỏi.

"Vâng."

"Chi tiền cho nó, mua những thứ nó thích, quần áo, túi xách, cứ mua mạnh vào."

"Vô dụng. Người ta có tiền."

"Thế... mua nhà cho nó, ngày xưa bà nội mày giận, cứ mua nhà cho bà ấy là dỗ được ngay."

Tang Mân cười trong chăn.

"Vô dụng. Người ta có nhà."

"Ây da..." Ông già trầm ngâm:

"Thế mua xe được không? Ông cho tiền. Nó thích xe gì, đắt không? Cháu dẫn nó đến đây cho ông xem mặt, ông mua xe cho nó."

Tang Mân hoàn toàn bị chọc cười, ngẩng đầu lên, trêu ông già:

"Chủ tịch, ông cũng rành rẽ phết nhỉ."

Ông già vỗ một cái vào tay anh, trong mắt đầy vẻ xót xa:

"Cháu ngoan, gầy đi cả vòng, râu ria xồm xoàm, hôn hít người ta cũng chê mày rát mặt. Mau đi tút tát lại đi."

Tang Mân vào nhà vệ sinh, nhìn mình trong gương, tối qua còn thần thái phi dương, như con công đực đang xòe đuôi.

Giờ thì còn đâu chút thần thái nào.

Râu ria qua một đêm đã mọc lởm chởm, quầng mắt thâm đen.

Tiều tụy như con mèo bị thiến.

Anh cười khổ một cái.

Cạo sạch mặt mũi.

Ông già đi theo vào nhà vệ sinh, ngửa đầu hỏi anh:

"Ngoan, không được thì thôi. Thiên nhai hà xứ vô phương thảo, lần trước ông dẫn mày đi gặp cháu gái bí thư Kỳ, thấy thế nào? Con bé đó ông thấy được, xinh xắn, đẹp người, quan trọng là giúp được mày."

Tang Mân nhớ đến cô gái đó, cháu gái một phó bí thư huyện ủy. Cha mẹ anh không còn, ông nội luôn muốn anh cưới một người gia thế tốt, có thể giúp ích cho anh.

Hồi Tết Dương lịch ông già đi ăn cơm với bí thư, dẫn anh theo, gặp cô gái đó một lần.

Ông già dường như nhớ ra điều gì, giọng khựng lại:

"Nhưng mà đàn ông lấy vợ, vẫn phải chọn người mình thích, chúng ta kiếm tiền, phấn đấu, chẳng phải là để ngủ với người phụ nữ mình thích sao. Đây là bà nội mày nói đấy."

Tang Mân bịt miệng ông già, đưa người lên giường.

Ông già xuất thân bần hàn, nói chuyện lúc nào cũng có chất riêng.

Anh nằm xuống ghế sô pha.

Ngủ bù một giấc đã.

Đầu óc rối quá, ngủ đẫy giấc rồi tính tiếp, rốt cuộc là chuyện gì, sai ở đâu.

Đề xuất Trọng Sinh: Trùng Sinh: Ta Xé Nát Kịch Bản Bố Thí
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện